Tên: Vương phi của bạo vương (mấy chương đầu ta nhầm là “vương phi của bá vương”)

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi

Dịch và edit: Tuyết Phi Phi

Tỉnh trạng: hoàn

Số chương: 322

Văn án:

Ưu Vô Song, chuyên gia đàm phán đỉnh đỉnh đại danh tuổi mới hai mươi của thế kỉ  21, vào một ngày nọ, vì cứu một vị nam nhi định nhảy lầu tự sát, bất cẩn trượt ngã xuống tòa nhà trở thành nệm thịt cho người khác, trong phút chốc xương thịt mơ hồ, máu chảy thành dòng.Định mệnh an bài số nàng chưa tận, ông trời đưa linh hồn của nàng vượt thời gian trở về vương triều Tây Diệm, nhập vào thể xác của vị thiên kim của tể tướng.Nhưng ông trời không có thiện đãi với nàng, đêm xuyên không đến đây lại làm vật thế thân làm vương phi thay người khác, bị tên vương gia tàn bạo ấy đánh đến thương tích đầy mình, sau đó còn bị đày đến nơi lãnh cung rách nát. Từ đó về sau, cuộc sống của nàng như trong biển lửa, tên ác ma tàn bạo—— thất vương gia đẹp đến mê người đó có vẻ như không để cho nàng yên ổn, không những tìm mọi cách hành hạ nàng mà còn mặc cho bọn nữ nhân trong phủ ức hiếp nàng!Nhưng ta là Ưu Vô Song đỉnh đỉnh đại danh của thế kỉ 21! Tuyệt đối không dễ dàng thần phục dưới quyền thế của tên ác ma đó!Vậy nên, hành hạ ta hả? Bắt ta làm nô tỳ à? Trong canh bổ của hắn, ta cho thêm ớt bột và nắm cát! Cho nghẹn chết tên yêu nghiệt nhà ngươi!

Những nữ nhân này ức hiếp ta phải không? Được, bổn tiểu thư vốn xuất thân cảnh sát, trước tiên cho các ngươi một trận sau đó tặng thêm một cước thật hoa lệ! Để xem các ngươi có còn dám bắt nạt người khác?

Đẹp trai, thất vương gia- người được phụ hoàng yêu thương nhất, hắn luôn cho rằng, người xứng với hắn nhất chỉ có con gái thứ hai của Ưu thừa tướng, người có danh hiệu là đệ nhất mĩ nhân của Tây Diệm hoàng triều Ưu Lạc Nhạn. Nhưng đêm tân hôn, vốn sắp xếp ả điên gả cho hoàng huynh của mình lại xuất hiện trong phòng hoa chúc của hắn, và mĩ nhân Ưu Lạc Nhạn lại trở thành thái tử phi! Đường đường là một vương gia tài mạo song toàn lại cưới một ả điên làm phi tử, làm sao có thể chịu được việc này chứ? Tất cả cơn giận toàn bộ trút lên người đã phá hoại việc tốt của mình, không hành hạ chết ngươi, ta quyết không cam tâm! Nhưng mà…

Mục lục

chương 1-5           chương 6-10         chương 11-15       chương 16-20

chương 21-25      chương 26-30      chương 31-40      chương 41-50

chương 51-60      chương 61-70      chương 71-80      chương 81-89

chương 90             chương 91-93       chương 94-95     chương 96-98

chương 99-100   chương 101-103   chương 104         chương 105-107

chương 108-109   chương 110-111   chương 112        chương 113-114

chương 115-116    chương 117-118   chương 119-120   chương 121-122

chương 123-124   chương 125-126   chương 127-128    chương 129-130

chương 131           chương 132          chương 133        chương 134-135

chương 136-137    chương 138-139   chương 140-142   chương 143-145

chương 146-148   chương 149-150   chương 151-152     chương 153-154

chương 155-156  chương 157             chương 158-159     chương 160-161

chương 162-163  chương 164-165    chương 166              chương 167-170

chương 171-175  chương 176-180   chương 181-185     chương 186-190

chương 191-195   chương 196-200   chương 201-205   chương 206-210

chương 211-215   chương 216-220   chương 221-225    chương 226-230

chương 231-235  chương 236-240   chương 241-245    chương 246-250

chương 251-255  chương 256-260   chương 261-265    chương 266-270

chương 271-275  chương 276-280   chương 281-285   chương 286-290

chương 291-295   chương 296-301   chương 302-303  chương 304-308

chương 309-318   chương 319-322 (hoàn)