Chương 1 (1)
Căn phòng trống trải, khắp phòng u tối, rèm cửa nặng ịch đem tất cả ánh sáng cản bên ngoài. Không có chút ánh sáng, nhưng lại có một tiếng hát thánh thót như tiếng suối vang vọng khắp căn phòng.
“nhẹ nhàng chạm vào má của anh, là nước mắt của em, khi em ngẩn đầu nhìn anh, lại chỉ có nụ cười lãnh mạc của anh; cho em nụ hôn, là minh chứng cho sự kết thúc…..”
Tiếng hát như giọt nước rơi đầy trên mặt hồ, từng giọt từng giọt liên tiếp nhau. Và lại như trân châu trên ngọc bàn, khi chạm vào nhau phát ra âm thanh vui tai.
Một thân ảnh tĩnh lặng ngồi trên ghế sofa, đôi mắt tựa như loài thú hoang dã, sáng rực nhìn chằm chằm sinh vật phát ra âm thanh— — chiếc máy phát thanh màu xám bạc cao quý, như là muốn nhìn thấu qua chiếc máy và nuốt trọn lấy âm thanh này.
“ding!” tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Nam nhân tùy ý liếc mắt nhìn chiếc điện thoại không ngừng nhấp nháy đặt cạnh ly trà, vốn không nghe máy, mà để nhạc tiếp tục reo.
Nhưng mà đối phương hiện nhiên không từ bỏ, tiếng nhạc không ngừng reo.
Ngón tay thon dài bất nhẫn động đậy, hắn nhấn vào phím nghe, “nói” ngay cả hành động này hắn cũng cảm thấy dư thừa.
“hi! Hàn, cậu không phải là lại một mình trốn trong căn hộ chứ? Hôm nay có tổ chức buổi trao giải thưởng âm nhạc, nếu cậu có hứng thú, tớ sẽ chuẩn bị trang phục cho cậu.” Bên kia điện thoại, các chuỗi âm thanh hỗn độn xì xầm.
“……”nam nhân không đáp, ngón tay chỉ lướt đến phím kết thúc cuộc gọi mà nhấn…..
“đợi chút, đừng tắt máy, tớ cũng là quan tâm cậu mà!” như là đoán trước được hành động tiếp theo của đối phương, liền nhanh chóng nói.
“……”
“cậu lại nghe bài hát ấy nữa.” Sái Dã hỏi, điện thoại truyền lại tiếng nhạc, đối với y là thập phần quen thuộc.
“ừ.” Nam nhân tựa có tựa không mà trả lời một tiếng.
“tớ thật nghĩ không thông, bản nhạc này cậu nghe trên trăm lần rồi, bộ nghe hay vậy sao?” một bản nhạc mới trên mạng, lời bài hát là do một người nghiệp sáng tác, còn người hát bài hát này càng là một người vô danh.
“rất hay.”
“nếu như cậu cảm thấy lời bài hát hay thì……”
“lời bài hát rất khó nghe.” Nam nhân nhăn mày đáp.
“hở?”
“tớ muốn nghe là âm thanh này. Tiếng của cô ta khiến người khác nhìn thấy được hình ảnh bài hát.” Ánh mắt hắn thổ lộ ra một sự dục vọng đói khát, đó là ánh mắt của một dã thú đi tìm mồi.
Ngữ khí lộ ra từ tiếng nói của bạn thân, có thể khiến Sái Dã hiểu được một việc, “cậu mê tiếng hát ấy?”
“đúng vậy, mê rồi, mà còn mê đến không thể tả.” Hắn thành thật không che giấu, miệng có chút rạo rực, đó là hứng thú mà cơ thể hắn biểu đạt.
Sái Dã bỗng dưng lạnh run, bình thường thứ khiến Hàn chú ý hoặc chán ghét đều không có kết cục tốt, lần này không biết sẽ phát sinh việc gì, “vậy cậu định làm gì?”
“bài hát này, không tra ra nguồn gốc, chỉ có thể tra được đại khái là phạm vi chung quanh —— thành phố H.” hắn dùng ngón tay lướt qua đôi mạo nóng rực của mình.
“sau đó?”
“đoạt lấy cô ta, đoạt lấy giọng hát này, cho đến khi tớ chán ghét mới thôi.”
Amen! Sái Dã trong lòng thầm nghĩ, “cậu định bồi đắp cho người này thành ca sĩ nổi tiếng?” dù sao đi nữa, y cũng lần đầu tiên phát hiện Hàn mê tiếng hát của một người như vậy.
“ca sĩ?” nam nhân cười một tiếng, “tại sao cậu cho rằng tớ sẽ bồi đắp cho cô ta thành ca sĩ?”
“không lẽ cậu…..”
“Sái Dã, tớ là một người rất ích kỉ.” Trong âm thanh lãnh đạm lại ẩn chứa một ý vị phải có được thứ hắn muốn, “cho nên, thứ tớ thích, chỉ cần thuộc về mình tớ là được rồi.”
Tiếng hát này, hắn muốn độc hưởng!
Gió nhẹ nhàng thổi.
Trưa cuối tuần, ngoài sân vườn cô nhi viện Thánh Mary đang náo nhiệt, nguyên nhân không phải là gì khác mà chính là một công ty ca hát đến đây tổ chức hoạt động từ thiện, để tăng danh tiếng của công ty.
Đương nhiên, công ty này là công ty Hồng Việt, trong ngành giải trí chỉ có thể xem là nhị lưu, từng bồi dưỡng ra vài tiểu minh tinh, nhưng mà chưa từng có ai nổi trội.
Một thân ảnh nho nhỏ trong cô nhi viện rộng lớn chạy qua chạy lại, bận rộn khôn cùng. Gương mặt thanh tú bởi vì chãy nhiều mà trở nên ửng hồng, khuôn mặt tròn trịa phối với đôi mắt tròn, tóc đuôi ngựa đen óng đung đưa, khiến người ta có cảm giác liên tưởng đến loài động vật.
Mệt quá! Phùng Hiểu Linh đưa tay lau mồ hôi trên trán, tuy nói là hôm nay vì lợi ích công ty mà cống hiến sức mình. Nhưng mà bận cả nửa ngày cô mới thể nghiệm được, trẻ con bây giờ còn khó đối phó hơn cô tưởng tượng nhiều.
Trong vườn cô nhi viện Thánh Mary, Phùng Hiểu Linh chạy qua chạy lại, mệt muốn đứt hơi.
“Hiểu Linh, đợi chút nữa có tin tức giải trí, cô phụ trách mục tiếp theo.” Ông chủ Âu Ly Khải nói.
“được.” Cô ứng một tiếng. Sau khi Âu Ly Khải quay người rời đi, Phùng Hiểu Linh lại bị đám nhóc con vây quanh.
“chị ơi, chơi bóng chày với tụi em nhé!”
“bóng chày? Chị không biết chơi.” Trên cơ bản với vốn liếng khiến thức nghèo nàn về thể thao, cô chỉ có thể phân biệt sự khác biệt giữa bóng chày và bóng chuyền.
“không sao, chị chỉ cần làm bộ để chiếm nhân số là được.”
“ò, vậy à, vậy thì….. chỉ chơi một lúc thôi đó, lát nữa chị còn việc phải làm việc.”
Sau đó, Phùng Hiểu Linh bắt đầu bước vào biên giới của cuộc chơi bóng chày ngắn hạn.
Thật sự là rất ngắn, cô thậm chí còn chưa rờ được tới trái banh, đã sửng sốt nhìn trái banh bay lên trời, sau đó một mực bay khỏi cô nhi viện đến một căn biệt thự màu trắng.
“trời ơi, banh làm sao vào trong ấy rồi?”
“tiêu rồi, lần này chúng ta bị mắng chết mất!”
“a, trái banh này của em còn có vận động viên đích thân kí tên nữa.” Chủ nhân của trái banh đã khóc tới nước mắt nước mũi tèm nhem như là sinh tử biệt ly hay bi kịch nhân gian lại tái diễn lần nữa vậy.
“Chị ơi….làm….làm sao đây?” tất cả bọn trẻ đều nhìn cô phóng ánh mắt “đáng thương”.
Trái banh ấy ấy sao mà bay xa vậy trời? “vậy thì chúng ta nhặt nó về không phải là được rồi sao?” cô mỉm cười gợi ý.
Tất cả bọn nhóc đều nhìn cô như nhìn thấy quái vật.
“sao có thể chứ?”
“viện trưởng nói là chúng em không được tới đó.”
“nghe nói ở đó có người rất đáng sợ!”
Phùng Hiểu Linh nghe mà sửng sốt.
“oa oa oa…..” Chủ nhân của trái banh còn đang khóc thảm thiết.
“đừng….đừng khóc, chị sẽ giúp em tìm trái banh về đây.”
“thật sao?” cô nhoẻn miệng, tất cả là tại cô quá mềm lòng, đặc biệt là đối với ánh mắt nai tơ mong đợi của mấy đứa trẻ này, cho nên lí trí phút chốc quăng sọt rác.
“chị ơi, chị nhất định phải lấy trái banh ấy về nha.”
Trong một đám ánh mắt bi tráng “gió điều hiu sông dịch lạnh lùng ghê, tráng sĩ một đi không trở về” (nguyên văn: Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn, tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn), Phùng Hiểu Linh bắt đầu nhấn chuông cửa căn biệt thự.
Một cái, không có âm thanh gì, hai cái, không có âm thanh gì….sau khi nhấn N lần, cô xác định chuông cửa này nhất định hư rồi.
“có người không? Xin mở cửa một chút!” cô cố gắng gọi to hết sức có thể.
Trong biệt thự vẫn không có bất kì hồi âm nào.
Được rồi, việc đến nước này, việc cô có thể làm chỉ có—- —– trèo, trèo, trèo!
Phùng Hiểu Linh với tư thế cực kì thảm bại chui vào góc tường.
Vườn hoa trong biệt thư nở đầy hoa, có thể thấy có người định kì dọn dẹp.
Màu trắng, đỏ hồng, tím nhạt….vô số màu sắc rơi vào nhãn cầu của cô, dưới ánh mặt trời, những đóa hoa này cứ như mặc thanh sa, nhuộm ngũ sắc, cấu lệ như cầu vồng trên trời hạ xuống.
Mùi hương ngào ngạt khiến lòng người say đắm.
Đẹp….đẹp quá! Cứ như là bước vào vườn hoa trong truyện cổ tích vậy.
Phùng Hiểu Linh sửng sốt há hốc, tiếp đó lắc mạnh đầu! Cô đến đây là tìm trái banh, tuyệt đối không phải lại thưởng hoa.
Cúi người xuống, cô bắt đầu từ thước từ thước tìm kĩ càng.
“này, cô ở biệt thự tôi làm gì vậy? Nữ nhân.”âm thanh hạ trầm khàn khàn, bỗng nhiên từ sau lưng cô vang lên.
“a!” Phùng Hiểu Linh kinh ngạc, vội vàng quay lại, “xin lỗi, tôi tưởng biệt thự hôm nay không có người, tôi tới là để tìm…..”
Tầm nhìn bất giác bị một thân ảnh chiếm cứ: áo tơ lụa trắng khoác trên thân hình cao gầy, vai rộng, trong vô hình tạo nên một cảm giác áp bức; theo ánh sáng chiếu vào, vài cọng tóc đen rơi trên chiếc cổ màu mạch; đôi môi mím thành một đường hiện rõ tâm trạng không vui.
Đột nhiên, ánh mắt của cô đối diện với đôi mâu dài hẹp.
Đôi mâu này rất quen, là thiên sứ, hay là……
Không phải chứ! Người đứng trước mặt cô chính là —– —– Hàn Âm Diệc?!
Hàn Âm Diệc, một người không ai trog ngành giải trí không biết đến, là nhà viết nhạc nổi trội nhất hiện nay, tuy hắn không phù hợp với quy luật của thị trường, chỉ là tùy hứng tạo ra một số bài hát, nhưng mỗi bài hát lại luôn luôn rất được ưa chuộng. Cũng vì vậy, rất nhiều minh tinh đều tranh giành nhau để hắn viết nhạc cho, nhưng hắn lại tùy vao tâm tình mà quyết định bài hát viết ra cho minh tinh nào hát.
Cho nên, hắn được gọi là giáo chủ của giới âm nhạc, hoàn toàn tùy theo cảm tính, không làm theo bất kì quy tắc nào!
Đương nhiên, thứ khiến danh tiếng của hắn lên đến đỉnh cao là MV (music video) do hắn quay, tự mình hắn đóng nam chủ trong đoạn MV.
Và tên của đoạn MV này gọi là—– 《Dục vọng màu đỏ》
Đúng vậy, đúng là bài MV này tạo nên cơn sốt điên cuồng khiến người ta không thể nào tin. Dù là vậy, có ai ngờ, một người nam nhân có dáng vẻ như thiên thần, trong đoạn MV lại diễn vai một ác ma.
Một ác ma thực thụ!
Còn lúc này, ác ma đang khoanh tay trước ngực, nhìn từ góc độ trên cao mà miệt thị cô.
Một tiếng thở kinh ngạc phát ra từ miệng Phùng Hiểu Linh: “anh….anh….anh chính là ác ma kia….wa!”
“ác ma?” đôi mâu còn lười nhác nay nhíu lại.
Trời ơi! Đất hỡi!
Cô đang nói gì vậy nè, tự nhiên nói hắn ta là ác ma!
“xin lỗi, tôi….tôi nói sai rồi, Hàn tiên sinh, tôi…tôi….tôi…..”dưới chân bỗng mềm, cả người cô ngã nhào xuống biển hoa.
Dáng đứng của hắn không biến, không có chút ý định đưa tay ra giúp. Có người hiểu lầm hắn, hắn vốn không kì lạ, kì lạ là mới lần đầu gặp mặt mà có người sợ hắn như vậy.
Đáng…đáng sợ quá!
Khuôn mặt góc cạnh phân minh của hắn còn có đôi môi mím chặt, còn vó ánh nhìn lạnh cóng, toàn bộ tất cả các thứ ấy đều khiến nàng cảm thấy sợ hãi.
“xin lỗi! Làm phiền….làm phiền rồi!” Phùng Hiểu Linh nhanh chóng bò dậy từ trong biển hoa, chạy về hướng góc tường nơi nàng trèo vào.
Hàn Âm Diệc không nói một lời nào nhìn người nữ nhân sợ hãi bối rối trước mắt mình.
Có người sợ hắn, đây không phải là chuyện lạ, nhưng hắn vẫn là lẩn đầu tiên gặp một người nữ nhân xa lạ, mới có nhìn hắn mà đã sợ đến mức này.
Cứ như là—– gặp quỷ!
Phùng Hiểu Linh bán mạng chạy về phía trước.
Pang! Chân mềm nhũn, nàng ngã xuống.
Lại bò dậy, tiếp tục chạy.
Pang! Lại ngã lần nữa!
Sau đó lại tiếp tục bò dậy…….
“…..” người nhân ngốc nghếch này đang làm gì vậy? Hàn Âm Diệc chau mày nhìn đối phương không ngừng biểu diễn kĩ thuật ngã rồi lại bò dậy trước mặt hắn.
Đột nhiên, thân ảnh nhỏ nhắn không cần chạy về phía trước, như là bỗng dưng nghĩ ra gì, nàng hít một hơi thật sâu, quay người lại chạy về phía hắn.
“cái đó…anh có thấy một trái bóng chày không?” nàng sắc mặt trắng bệt, răng run cầm cập hỏi hắn.
Hai mày nhíu lại dâng lên một sự chán ghét, vô cớ hắn lại không thích nàng sợ hắn
“trên đó còn có chữ kí của vận động viên, bởi vì…..trái banh không cẩn thận bị đánh văng vào đây, cho nên tôi muốn…muốn….muốn…….”
“muốn gì?”
Ánh nhìn sắc bén của hắn khiến cả người nàng như đang đứng trong hầm băng, “muốn….muốn tìm được nó.” Mệt thật, nhưng mà chí ít nàng đã nói hết cậu. Phùng Hiểu Linh tự an ủi bản thân.
“mất rồi thì thôi.” Mấy trái banh như vậy, hắn tùy ý đã có thể lấy được một rổ.
“làm sao có thể, nếu như không tìm thấy nó, Tiểu Lượng sẽ buồn lắm, nó là bảo bối của Tiểu Lượng.”
“vậy thì cứ để nó buồn.” Phiền phức quá, sao mà nữ nhân này lại nói chuyện vô vị này với hắn chứ.
“Tiểu Lượng sẽ khóc.”
“liên quan gì tới tôi?” thần sắc hắn lạnh lùng.
Thượng đế, Amen, Đức mẹ Maria! Người nam nhân này quả nhiên là ác ma!
Phùng Hiểu Linh chỉ cảm thấy nước bọt trong cổ họng nhất thời không dám nuốt. Nàng rất muốn chạy, nhưng mà vì đám trẻ của cô nhi viện, nàng phải lấy hết can đảm, “nếu như….nếu như anh chịu giúp tôi tìm trái banh, Tiểu Lượng nhất định sẽ rất vui.”
Thật không chịu nổi, nữ nhân này sao mà lôi thôi thế? Hắn nhìn nàng chằm chằm.
“tìm trái banh sẽ không tốn nhiều thời gian của anh, hơn nữa…..”
“những việc này có liên can gì đến tôi sao? Giả như nếu không tìm thấy trái banh mà có người chết, cũng không liên quan đến tôi.”
Hả? “không lẽ anh hoàn toàn không có lòng muốn giúp người sao?”
“không.”
“nhưng….nhưng….nhưng mà……”
“nếu như không muốn tôi báo cảnh sát thì lập tức rời khỏi đây.” Hàn Âm Diệc mặt không biểu tình hạ lệnh đuổi khách.
Phùng Hiểu Linh á khẩu, trên thế giới này, cư nhiên thật sự có người ngay cả sự đồng cơ bản cũng không có.

Tháng 5 29, 2011 @ 21:58:23
hắc hắc, ta dựng lều nhà nàng a ^^~
Tháng 5 29, 2011 @ 22:01:13
hắc póc tem :>
Tháng 5 29, 2011 @ 22:55:43
Hic, dù tin đồn người ta có đáng sợ như thế nào thì cũng không đến nỗi run sợ đến mức ấy chứ, chị Hiểu Linh thật là….người ta mới xuất hiện, chỉ đứng thôi cũng khiến chị ấy hồn phách lên mây oy…
Theo t nghĩ thì đây chắc là 2 nhân vật chính trong truyện phải không- Phùng hiểu Linh và Hàn Âm Diệc?????
Tháng 5 30, 2011 @ 09:37:20
đừng để bề ngoài thanh lịch mà nhầm tưởng nhé! rồi từ từ sẽ thấy dc sự “đáng sợ” của Âm Diệc ca *cười gian*
Tháng 5 30, 2011 @ 08:13:16
tr ko”a ze? hep” dan ak\ nha………..^-^
Tháng 5 30, 2011 @ 08:37:00
hàn ca dã man quá
). thank nàng nhé
Tháng 5 30, 2011 @ 11:54:01
Hình tuyết rơi đẹp quá nhưng mà nó không đc đều lắm , mình có cái hình tuyết rơi này bạn xem có thík kg , nếu thík thì mình tặng cho ( mình lượm đc đó ) ^^, link nè :
http://cc2.upanh.com/23.7.30049581.wCc0/2454087236725835aa5co1.gif
Tháng 5 30, 2011 @ 12:11:51
thanks sella nhưng hình ráp vào nền hình như bị hơi nhỏ ^^
Tháng 5 30, 2011 @ 12:29:42
Hì , để mai mốt mình tìm đc hình nào khác mình cho bạn nha , à mình có hỏi bạn vụ làm sao để ép tên blog ng khác vào blogroll bạn có chỉ mình cái mục liên kết nhưng chưa chỉ cách ép tên vô đó , bạn chỉ mình đi ^^, hic chữ sella của mình cũng chưa đc sửa buồn quá
Tháng 5 30, 2011 @ 12:09:12
truyện vui quá . Thanks PP nha ( tại nãy chưa đọc nên giờ mới Thanks đc ) ^^
Tháng 5 30, 2011 @ 12:45:50
ỷ chữ sella (viết thường phải ko) mình chỉnh r` mà, còn vụ ép níck thì sella vô mục liên kết chọn thêm liên kết là dc
Tháng 5 30, 2011 @ 12:57:01
mình thấy nó vẫn y như cũ hà , nhưng thôi Thanks PP nhiều
Tháng 5 30, 2011 @ 16:54:13
Hàn ca này lạnh lùng nha…
Tháng 5 30, 2011 @ 20:28:14
mấy bữa nay ,chỉ xem bằng dt ,hôm nay tem bù cho nàng.Vất vả cho nàng quá
Tháng 5 30, 2011 @ 20:54:21
phi phi à, cho ta mang truyện này về Trường tồn nhé
Tháng 5 31, 2011 @ 13:30:59
nàng min đã xin ta trc r nàng àh, (tuy tới h ta van chưa thấy nàng ấy post), nàng cứ hỏi thử nàng ấy xem sao ^^
Tháng 5 31, 2011 @ 19:54:09
Min post rồi nàng à, ta chậm chân quá thôi để truyện khác của nàng vậy, iu nàng nhiều! nàng phát huy tiếp nhé
Tháng 5 31, 2011 @ 10:57:25
Thank nàng. Truyện có vẻ thú vị đấy
Tháng 6 01, 2011 @ 10:15:58
cám ơn
Tháng 6 01, 2011 @ 16:25:33
Truyen hay truyen hay. Thank ban
Tháng 6 02, 2011 @ 19:54:34
bao giờ có [vương phi] chap mới hả bạn ?, Truyện hay quá, ủng hộ bạn hết mình !!!!
Tháng 6 16, 2011 @ 16:43:41
câu “gió hiu hiu thổi mang hơi lạnh, tráng sĩ một đi không trở lại”,
ko phải viết vậy đâu
mà là” gió điều hiu sông dịch lạnh lùng ghê, tráng sĩ một đi không trở về”
nguyên văn ” “Phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn, tráng sĩ nhất khứ hề bất phục hoàn”.
Đây là hai câu thơ Kinh Kha đã ứng tác với các bạn đi tiễn mình khi ở bờ sông Dịch – biên giới nước Triệu. Lúc này Kinh Kha đi hành thích Tần Thủy Hoàng và biết chắc rằng đã đi là sẽ chết.
Tháng 6 16, 2011 @ 16:47:33
ta chỉ ý kiến ý kò tí thôi , có gì ko phải nàng đừng trách nha
Tháng 6 16, 2011 @ 20:05:17
ko sao đâu nói thật thì mấy cái thơ văn cổ đó ta ko có rành =.=’ nàng cứ góp ý để ta chỉnh sửa cho hay
Tháng 9 01, 2011 @ 15:00:17
Thanks.
Tháng 1 27, 2012 @ 09:58:18
Phi Phi tỷ !! tỷ có thể cho muội mang bộ truyện này sang truyentranh.forumpro.eu được không ạ !? ^^ nếu được sự đồng ý của tỷ thì muội sẽ đăng và ghi rõ nguồn, người edit !! ^^
Tháng 1 27, 2012 @ 16:05:38
ừ.
Tháng 1 28, 2012 @ 12:38:58
muội cảm ơn tỷ !! ^^