Tiết tử: Tạm biệt ánh mặt trời
Đêm khuya rồi, đêm tối rồi, vào thu gió lạnh thổi rơi từng chiếc lá, cuốn lên, bay lượn, rơi xuống……. Một bóng người đơn bóng cô độc, từ xa nhìn lại, phảng phất như đá bất động ngồi sững trên băng ghế dài kế cạnh xích đu ngoài công viên, bàng hoàng chăm chú nhìn đôi tình nhân cuối cùng thắm thiết rời khỏi, bồi cạnh cô chỉ còn đèn đường và cảm giác cô độc tuyệt vọng trong lòng.

Lời lưu lại