<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>TUYẾT PHI LÂU</title>
	<atom:link href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://tuyetphiphi.wordpress.com</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Fri, 24 Feb 2012 06:38:19 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
<cloud domain='tuyetphiphi.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://0.gravatar.com/blavatar/473626c3e93c1deeefb745839768e1a1?s=96&#038;d=http%3A%2F%2Fs2.wp.com%2Fi%2Fbuttonw-com.png</url>
		<title>TUYẾT PHI LÂU</title>
		<link>http://tuyetphiphi.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/osd.xml" title="TUYẾT PHI LÂU" />
	<atom:link rel='hub' href='http://tuyetphiphi.wordpress.com/?pushpress=hub'/>
		<item>
		<title>Vài điều thông báo</title>
		<link>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/02/18/va%cc%80i-die%cc%80u-thong-ba%cc%81o/</link>
		<comments>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/02/18/va%cc%80i-die%cc%80u-thong-ba%cc%81o/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 18 Feb 2012 13:22:36 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phi Phi</dc:creator>
				<category><![CDATA[thông báo]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://tuyetphiphi.wordpress.com/?p=1629</guid>
		<description><![CDATA[Đôi lời cần nói Trước tiên, ta cảm ơn mọi người đã ủng hộ ta trong vài bộ vừa qua. Đặc biệt là bộ Vương phi của bạo vương, dài tới cả 322 chương. (=.=)&#8217;o Một người tập tành ngoại ngữ như Phi Phi chuyển ngữ bộ truyện mà mọi người ghé vào xem thì <a href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/02/18/va%cc%80i-die%cc%80u-thong-ba%cc%81o/" class="excerpt-more-link">[&#8230;]</a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1629&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align:center;">Đôi lời cần nói<span id="more-1629"></span></h2>
<p style="text-align:left;">Trước tiên, ta cảm ơn mọi người đã ủng hộ ta trong vài bộ vừa qua. Đặc biệt là bộ Vương phi của bạo vương, dài tới cả 322 chương. (=.=)&#8217;o</p>
<p>Một người tập tành ngoại ngữ như Phi Phi chuyển ngữ bộ truyện mà mọi người ghé vào xem thì đã rất vui (không tệ đến mức không ai dòm ngó). Nhưng dù sao đó cũng là công sức ta ngồi chuyển ngữ và đánh máy, cho nên ta hy vọng chúng ta tôn trọng nhau, nếu ai lấy đi nơi khác mà chưa hỏi ý ta lần nữa, sau này hy vọng mọi người đừng đưa truyện ra khỏi web!</p>
<p>Về tốc độ post truyện của bộ truyện tiếp theo thì mọi người hãy ghé mắt phần &#8216; Vài câu to nhỏ &#8216; ở đầu trang nhé!</p>
<p>Phi Phi</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1629/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1629&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/02/18/va%cc%80i-die%cc%80u-thong-ba%cc%81o/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>12</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/503c81fec7b87331cfd88fac069ea5b4?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">blueangeloftheheaven</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>vương phi của bạo vương chương 319-322 (hoàn)</title>
		<link>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/02/18/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-319-322-hoa%cc%80n/</link>
		<comments>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/02/18/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-319-322-hoa%cc%80n/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 18 Feb 2012 06:44:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phi Phi</dc:creator>
				<category><![CDATA[vương phi của bá vương]]></category>
		<category><![CDATA[Vương phi của bá vương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://tuyetphiphi.wordpress.com/?p=1619</guid>
		<description><![CDATA[Chương 319: phiên ngoại của Ưu Lạc Nhạn &#8212; &#8211; nhân sinh ngặt nghẽo Lúc ta còn rất nhỏ, ta đã biết, ta có sắc đẹp và gia thế mà người khác không có. Phụ thân ta là đương kim thừa tướng, ông không có con trai, chỉ có hai người nữ nhi. Ngoài ta <a href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/02/18/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-319-322-hoa%cc%80n/" class="excerpt-more-link">[&#8230;]</a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1619&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chương 319: phiên ngoại của Ưu Lạc Nhạn &#8212; &#8211; nhân sinh ngặt nghẽo </strong></p>
<p>Lúc ta còn rất nhỏ, ta đã biết, ta có sắc đẹp và gia thế mà người khác không có.</p>
<p>Phụ thân ta là đương kim thừa tướng, ông không có con trai, chỉ có hai người nữ nhi.</p>
<p>Ngoài ta ra, ta còn có một người tỉ tỉ, một người tỉ tỉ ngốc mà ta chưa từng coi là tỉ tỉ.<span id="more-1619"></span></p>
<p>Mẫu thân ta không phải là chính thất của phụ thân, mà chính thất của phụ thân, là mẫu thân của con ngốc kia, khi ta hiểu việc, bà ta đã chết.</p>
<p>Ta từ nhỏ thông minh lanh lợi, luôn có được sự sủng ái của mẫu thân và phụ thân, nhưng phụ thân vẫn không mấy thân thiết với ta, không biết có phải là cảm giác của ta sai không, ta cảm thấy phụ thân yêu thương con ngốc kia hơn.</p>
<p>Và trái ngược với phụ thân, mẫu thân đối với con ngốc đó, hận thấu xương, khi ta còn nhỏ, ta thường chính mắt thấy mẫu thân cố ý làm khó ả, thậm chí, sai khiến hạ nhân ngược đãi ả, để ả ăn cơm nguội và thức ăn thiu.</p>
<p>Nhưng bất kể mẫu thân ngược đãi ả thế nào, có đối xử không tốt với ả ra sao, ả đều toét miệng cười, cười ngu dại, ả vốn không biết, ả cái gì cũng không biết.</p>
<p>Dưới sự ảnh hưởng của mẫu thân, ta dần dần lớn lên, ta trước nay chưa từng gọi ả, và trước mặt hạ nhân trong phủ, ta giống như mẫu thân của ta, gọi ả là con ngốc.</p>
<p>Nhưng điều ta không ngờ tới là, một con ngốc cả ngày dơ bẩn, cư nhiên có một dung mạo còn đẹp hơn ta mấy phần.</p>
<p>Lần đó, ta vô tình đi ngang qua khu vườn ả sống, nhìn thấy khuôn mặt rửa sạch sẽ của ả, trong giờ khắc nhìn thấy khuôn mặt ả, trong lòng ta cư nhiên có một luồn đố kị.</p>
<p>Ta luôn biết bản thân rất đẹp, được người xưng là mĩ nhân đệ nhất kinh thành, nhưng con ngốc này, lại còn đẹp hơn ta mấy phần.</p>
<p>Trong giây phút đó, ta cơ hồ đố kị đến mức hận không thể xông lên trước, hủy đi khuôn mặt đó của ả.</p>
<p>Nhưng cuối cùng ta cũng không làm vậy, bởi vì, ta là một đại gia khuê tú ôn nhu hiền thục, ta sao có thể làm việc như vậy? Hơn nữa, con ngốc này, còn có phụ thân bảo vệ, nếu như ta động đến ả, phụ thân không phải sẽ trách ta?</p>
<p>Ả chẳng qua chỉ là một con ngốc, việc trong phủ bây giờ là do mẫu thân ta quản, không lẽ ta còn sợ không trị được ả sao?</p>
<p>Ta bắt đầu cố ý tiếp cận ả, bởi vì, ta muốn làm cho ả trở nên xấu xí, ta muốn người trong cả kinh thành đều biết ả là một người xấu xí.</p>
<p>Ta không thể hủy đi dung mạo của ả, bởi vì, như vậy sẽ kinh động đến phụ thân, nhưng ta có cách của ta, ta cố ý dụ ả, nói giúp ả trở nên đẹp hơn, dùng son phấn bút vẽ mi biến khuôn mặt vốn dĩ rất xinh đẹp của ả trở nên xấu xí tựa ác quỷ địa ngục!</p>
<p>Còn ả, lại ngốc nghếch cười, còn rất vui mừng, tưởng rằng bản thân thật sự trở nên đẹp hơn.</p>
<p>Ta bắt đầu cố ý dẫn ả đi lại trong phủ, đặc biệt là lúc trong phủ bày yến tiệc, quả nhiên, rất nhanh, cả kinh thành đều biết ả là một người xấu xí.</p>
<p>Còn ta lại là người đẹp nhất trong kinh thành, người người đều biết đến, trong phủ thừa tướng có hai tỉ muội, tỉ tỉ là một con ngốc, hơn nữa rất xấu, còn người muội muội ta, lại là mĩ nhân đệ nhất kinh thành diễm danh vang xa.</p>
<p>Và chính trong lúc này, ta quen được thất vương gia Lãnh Như Tuyết người được hoàng đế sủng ái nhất triều, hắn rất tuấn mĩ, khi ta và hắn gặp mặt lần đầu tiên, hắn cư nhiên ngẩn người nhìn ta, ánh mắt chứa tia sáng kì quặc.</p>
<p>Ánh mắt như vậy, ta gặp nhiều rồi, mỗi khi ta ra phủ, thường gặp được ánh mắt si mê như vậy. Nhưng những người đó, làm sao có thể so sánh với Lãnh Như Tuyết?</p>
<p>Lãnh Như Tuyết, cao lớn tuấn mĩ, lại có thân phận hiển hách, hắn, mới là mục tiêu của ta……….</p>
<p>Đối diện với dụ hoặc cố ý của ta, Lãnh Như Tuyết phảng phất như thật sự đã bị mĩ sắc của ta mê hoặc, hắn bắt đầu thường xuyên đến phủ thừa tướng, ánh mắt hắn nhìn ta rất lạ, phảng phất như có sự yêu thương và sự si mê nói không nên lời.</p>
<p>Được một nam nhân kiệt xuất như vậy yêu, trong lòng ta vạn phần vui mừng, ta thầm hạ quyết tâm, muốn hắn cưới ta làm vương phi.</p>
<p>Và chính trong lúc ta thầm vui mừng, Lãnh Như Tuyết đề thân với phụ thân ta, hắn thật sự muốn cưới ta làm phi.</p>
<p>Và chính vào lúc này, đã xảy ra một việc khiến ta vạn phần ngoài ý muốn của ta, đó chính là, không lâu sau khi Lãnh Như Tuyết đến phủ thừa tướng đề thân, thái tử đương triều Lãnh Như Băng cũng đến chỗ phụ thân ta đề thân.</p>
<p>Đối với Lãnh Như Băng, trong yến tiệc ở hoàng cung, ta có gặp qua hắn ta một lần, hắn ta không tuấn mĩ như Lãnh Như Tuyết, nhưng so với Lãnh Như Tuyết hắn ta lại hấp dẫn ta hơn, bởi vì, hắn ta là thái tử!</p>
<p>Đối với việc làm một vương phi bình thường mà nói, vị trí thái tử phi, càng có sức hấp dẫn với ta.</p>
<p>Nhưng mà tuy là như vậy, dù sao đi nữa Lãnh Như Tuyết cũng yêu ta, còn Lãnh Như Băng, ta lại không hiểu hắn ta, chỉ là nghe nói, hắn ta là một người tính tình tương đối ôn nhu, khác hẳn với tính cách của Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Và chính trong lúc ta do dự, mẫu thân lại nói với ta một việc, việc này, là có liên quan đến Lãnh Như Tuyết, có liên quan đến mối quan hệ từng có của hắn và một cung nữ tên Liên Đường.</p>
<p>Và ta sau khi nghe hết với của mẫu thân, mới biết được, tại sao ánh mắt Lãnh Như Tuyết nhìn ta lại kì lạ như vậy, còn có lúc hắn ôm ta, tại sao vô cớ gọi tên người nữ tử tên Liên Đường!</p>
<p>Thì ra, hắn không yêu ta, hắn tiếp cận ta, chẳng qua chỉ vì, ta có vài phần giống với người nữ tử tên Liên Đường đó mà thôi!</p>
<p>Sự thật này, khiến ta vạn phần phẫn nộ, ta trước nay luôn tâm cao khí ngạo, ta sao có thể chấp nhận bản thân trở thành thế thân của người khác?</p>
<p>Và vào lúc này, ta cũng đồng thời biết được, phụ thân đã quyết định gả con ngốc kia vào phủ thái tử! Ta không thể chấp nhận, sao ta có thể chấp nhận một con ngốc địa vị còn tôn quý hơn ta? Ả chỉ là một con ngốc, dựa vào đâu mà trở thành thái tử phi tôn quý?</p>
<p><strong>Chương 320: phiên ngoại của Ưu Lạc Nhạn &#8212; &#8211; nhân sinh ngặt nghẽo 2</strong></p>
<p>Mẫu thân hiển nhiên có cách nghĩ như ta, trở thành thất vương phi có gì tốt? Làm sao tôn quý bằng thái tử phi?</p>
<p>Ta biết cách nghĩ trong lòng mẫu thân, mẫu thân hy vọng ta gả vào phủ thái tử, trở thành thái tử phi, bởi vì mong muốn, sau này ta sẽ trở thành hoàng hậu vô cùng tôn quý!</p>
<p>Mẫu thân tuy gả cho phụ thân, nhưng ta biết, trong lòng phụ thân luôn chỉ yêu mẫu thân của con ngốc kia, còn mẫu thân có tốt hơn nữa, suy cho cùng cũng chỉ là thiếp!</p>
<p>Cho nên, trong bao nhiêu năm qua, trong lòng mẫu thân mới không cam tâm.</p>
<p>Hiểu được những việc này, ta đồng ý yêu cầu của mẫu thân, sau khi cùng mẫu thân thương lượng, bọn ta quyết định trong ngày đại hôn, đánh ngất con ngốc đó, sau đó thay ả lên kiệu hoa của Lãnh Như Băng.</p>
<p>Mọi việc đều rất thuận lợi, ta được Lãnh Như Băng đón đến phủ thái tử, còn con ngốc đó, lại bị đưa đến thất vương phủ.</p>
<p>Trong tân phòng, Lãnh Như Băng nhìn thấy ta, không hề kinh ngạc, trong ánh mắt của hắn ta, thậm chí có kinh diễm, hắn ta cái gì cũng không hỏi, bởi vì hắn ta không biết, tân nương phụ thân vốn dĩ chuẩn bị gả cho hắn ta không phải là ta.</p>
<p>Nhìn ánh mắt ôn nhu của hắn ta, trong lòng ta thập phần vui mừng, ta vui mừng ta lựa chọn gả cho hắn ta, trở thành thái tử phi của hắn ta.</p>
<p>Tính cách hắn ta khác hoàn toàn với Lãnh Như Tuyết, so với Lãnh Như Tuyết hắn ta biết lấy lòng ta hơn, so với hắn ta, Lãnh Như Tuyết cư như một đứa bé chưa trưởng thành!</p>
<p>Dưới sự ôn nhu của hắn ta, trái tim ta, cơ hồ trong phút chốc đã bị hắn hút mất, ta thích người nam nhân này, bởi vì hắn ta có mị lực ta không thể kháng cự.</p>
<p>Khi ta nằm dưới người hắn ta, ta đã sớm quên đi Lãnh Như Tuyết, trong giây phút đó, trái tim ta, đã hoàn toàn thuộc về Lãnh Như Băng, người nam nhân nhìn không phải thập phần tuấn mĩ nhưng lại đầy mị lực.</p>
<p>Thân là thái tử phi, địa vị trong cung tự nhiên khác hẳn, ta có thể tự do ra vào hoàng cung, bởi vì ta là thái tử phi, là hoàng hậu tương lai.</p>
<p>Lãnh Như Tuyết, cuối cùng vẫn đến tìm ta, nhìn bộ dạng phẫn nộ của hắn, ta đột nhiên cảm thấy hắn rất ấu trĩ, ta phát hiện, kì thực, ta một chút cũng không thích hắn, bởi vì, hắn không có bất kì điều kiện nào thu hút ta.</p>
<p>Nhưng ta không thể trở mặt với hắn, bởi vì, ta phải lợi dụng hắn, để hành hạ con ngốc kia, sao ta có thể để con ngốc đó sống tốt chứ?</p>
<p>Ta đem việc lên nhầm kiệu hoa, toàn bộ đổ lên người con ngốc đó, hắn cư nhiên tin, nhìn ánh mắt không nỡ của hắn đối với ta, trong lòng ta cười lạnh lùng.</p>
<p>Con ngốc đó đều là cái gai trong mắt ta và mẫu thân, dù cho bây giờ ả đã rời khỏi phủ thừa tướng, ta cũng không để ả sống yên ổn!</p>
<p>Ta lên kế hoạch mọi việc, nhưng ta không ngờ, trong sinh thần của ta, Lãnh Như Băng lại mời ả đến, trong giây phút đó, lòng ta có chút hoang mang, ta không muốn mất đi người nam nhân này, bởi vì, ta sợ hắn ta biết được việc của ta và Lãnh Như Tuyết, càng sợ hắn ta biết được chân tướng lên nhầm kiệu hoa hơn.</p>
<p>Nhưng, ta lại không thể ngăn hắn ta, chỉ còn cách thầm lo lắng.</p>
<p>Nhưng ta lại nghĩ, đó chẳng qua chỉ là một con ngốc ngay cả nói chuyện cũng không rõ ràng, ta có gì phải sợ? Chỉ cần Lãnh Như Tuyết không nói gì, con ngốc đó, không đáng phải lo.</p>
<p>Lòng của ta bình tĩnh lại, trong ngày sinh thần, ta gặp lại con ngốc đó, và ả, cư nhiên cứ như vậy cùng Lãnh Như Tuyết ôm lấy nhau như bên cạnh không có ai!</p>
<p>Nhìn thấy cảnh đó, lòng ta cư nhiên đố kị, dù cho ta không thích Lãnh Như Tuyết, nhưng ta cũng tuyệt đối không cho phép con ngốc đó có được tình yêu của hắn!</p>
<p>Bởi vì, ta hận ả, ta ghét ả, ả chẳng qua chỉ là một con ngốc không biết gì, sao xứng có được hạnh phúc?</p>
<p>Tuy nhiên, điều khiến ta không ngờ tới là, con ngốc đó cư nhiên không ngốc, ả đối với lời cười nhạo của ta, cư nhiên học biết cách đánh trả!</p>
<p>Trong lòng ta vừa hận vừa sợ, sao ả lại đột nhiên khỏi, không lẽ, bao nhiêu năm qua, ả luôn giả vờ sao? Ta thật là quá xem thường ả rồi!</p>
<p>Ta hận đến cắn răng, sao ả có thể, sao có như vậy trước mặt ta? Ta không cam tâm, ta thật sự không cam tâm!</p>
<p>Ta cố ý lấy cớ dẫn ả rời khỏi, bởi vì, ta không thể để ả nói ra chân tướng ngày đại hôn.</p>
<p>Ta muốn ả xuống địa ngục lần nữa.</p>
<p>Sau khi nhìn thấy thân ảnh của Lãnh Như Tuyết xuất hiện ở xa, ta cố ý té ngã, bởi vì ta biết, dưới góc độ của Lãnh Như Tuyết mà nhìn là ta bị ả đẩy ngã.</p>
<p>Quả nhiên, kế hoạch của ta thành công, Lãnh Như Tuyết chạy đến, bế ta từ dưới đất dậy, sau đó căm giận đẩy ả ra.</p>
<p>Nhìn ả té ngã dưới đất, máu tươi phun trào từ trán ra, trong giây phút đó, lòng ta đầy khoái cảm của báo thù.</p>
<p>Dù cho ả bây giờ đã hồi phục thần trí, nhưng ả chẳng qua cũng chỉ là một nữ nhân ngốc, ả dựa vào đâu mà đấu cùng ta?</p>
<p>Dù cho ta chỉ là một thế thân trong lòng Lãnh Như Tuyết, nhưng suy cho cùng hắn vẫn không quên mối tình với ta, nhìn cả người ả đầy máu nằm dưới đất, hắn cư nhiên ngay cả nhìn cũng không.</p>
<p>Trong lòng ta thầm cười, dù cho là một thế thân thì sao? Chỉ cần trong lòng Lãnh Như Tuyết có ta, người nữ nhân điên này sẽ không sống yên!</p>
<p>Tuy nhiên, sau khi Lãnh Như Băng đến, ta không ngờ, hắn không phải ở yến tiệc sao? Sao lại xuất hiện ở đây? Thời khắc này, trong lòng ta cư nhiên vô cùng bất an và hoang mang.</p>
<p>Tuy nhiên, bất an của ta rất nhanh đã trở thành sự thật, Lãnh Như Tuyết cư nhiên mở miệng đòi lấy ta từ Lãnh Như Băng, không, người ta yêu là Lãnh Như Băng, ta sao có thể theo Lãnh Như Tuyết đi? Lãnh Như Tuyết chỉ là lợi dụng hắn, ta không hề yêu hắn, cho nên, ta không thể đi cùng hắn, bởi vì, ta không thể mất đi địa vị thái tử phi của ta.</p>
<p><strong>Chương 321: phiên ngoại của Ưu Lạc Nhạn &#8212; &#8211; nhân sinh ngặt nghẽo 3</strong></p>
<p>Vì Lãnh Như Băng, lúc này ta đã không còn quan tâm đến Lãnh Như Tuyết, ta vội vàng đẩy Lãnh Như Tuyết ra, sà vào lòng Lãnh Như Băng, ta không muốn mất đi hắn ta, cho nên, ta chỉ có thể nói với Lãnh Như Tuyết, ta không yêu hắn.</p>
<p>Nhưng, ta không hề ngờ tới, Lãnh Như Băng lại nói ra chân tướng của ngày đại hôn trước mặt Lãnh Như Tuyết. Càng quá đáng hơn là hắn ta cư nhiên bế người nữ nhân điên đó rời khỏi trước mặt ta!</p>
<p>Tại sao? Tại sao lại như vậy? Không lẽ, Lãnh Như Băng cũng động lòng với người nữ nhân điên đó? Ta không cho phép, ta không cho phép!</p>
<p>Hắn ta thuộc về ta, ai cũng không thể giành, người nữ nhân điên đó càng không thể!</p>
<p>Nhìn thân ảnh Lãnh Như Băng bế người nữ nhân điên đó rời khỏi, trong lòng ta lần đầu tiên có sát ý với ả, ả chỉ là một kẻ điên, ả dựa vào đâu mà có thể có được sự quan tâm của Lãnh Như Băng?</p>
<p>Sau khi được biết Lãnh Như Băng giữ ả lại tịnh dưỡng ở phủ thái tử, ta tức giận vô cùng, đã đi tìm Lãnh Như Băng gây một trận.</p>
<p>Nhưng, thái độ của Lãnh Như Băng đối với ta đã thay đổi, khiến lòng ta phút chốc rơi xuống hầm băng.</p>
<p>Thái độ của hắn ta đối với ta cực kì lãnh đạm, thậm chí có một tia không vui, sao hắn ta có thể đối với ta như vậy? Sao hắn ta có thể? Sự ôn nhu của hắn ta đâu? Không phải hắn ta nói yêu ta sao? Tại sao?</p>
<p>Sao hắn có thể vì người nữ nhân điên đó mà đối với ta như vậy?</p>
<p>Trong lòng ta rất hận, rất hận!</p>
<p>Rõ ràng từ nhỏ ta cái gì cũng xuất sắc hơn ả, thông minh hơn ả, tại sao, tại sao ả xuất hiện, Lãnh Như Băng lại đối với ta như vậy? Đều là lỗi của ả, đều là ả!</p>
<p>Nếu như không có ả, Lãnh Như Băng sẽ không đối với ta như vậy, nếu như không có ả, mọi việc sẽ không như thế này, Ưu Vô Song, sớm biết ngươi sẽ hồi phục thần trí, khi đó trong ngày đại hôn, thì ta đã nên giết ả rồi!</p>
<p>Trong lòng ta vừa hối hận vừa căm hận, nhưng, bây giờ ta hối hận đã không còn ích gì, ta cần phải trừ đi người nữ nhân điên đó, ta cần phải làm cho ả biến mất. Ta phải đoạt lại tình yêu của Lãnh Như Băng.</p>
<p>Nhưng, ta nghĩ quá ngây thơ, tiếp theo đó, Lãnh Như Băng phảng phất như đã phát giác được tâm tư của ta. Hắn ta thậm chí còn cảnh cáo ta, không cho phép ta động đến một cọng lông của người nữ nhân điên đó!</p>
<p>Và hắn ta không biết là, hắn ta càng như vậy, trong lòng ta càng hận hơn, ta đối với người nữ nhân điên đó càng hận thêm một phần!</p>
<p>Việc đến nước này, dù cho ta có ngu ngốc, ta cũng biết được Lãnh Như Băng yêu người nữ nhân đó!</p>
<p>Bởi vì, dù cho hắn ta cùng ta làm chuyện thân mật nhất, cũng bất giác gọi ra tên người nữ nhân đó.</p>
<p>Sự đố kị điên cuồng trong lòng, cơ hồ muốn dìm ngập ta, mỗi ngày tim ta đều bị cơn đố kị nồng nặc ấy gặm nhấm, một khắc cũng không yên ổn, ta hận, cơn hận trong lòng cơ hồ muốn ép ta điên lên!</p>
<p>Ta bắt đầu trở nên gắt gỏng, ta điên cuồng đố kị tất cả, bởi vì ta không chịu đựng được cơn hận trong lòng, thậm chí động thô với hạ nhân trong phủ thái tử.</p>
<p>Nhưng ta càng như vậy, Lãnh Như Băng sẽ càng lạnh nhạt với ta, sau đó, hắn ta cơ hồ không đến tẩm thất của ta, thậm chí thà ở cùng những thị nhân, cũng không nguyện ý động đến ta.</p>
<p>Nhìn thấy ta bị lạnh nhạt, hạ nhân trong phủ thái tử của bắt đầu xa cách với ta, những nô tài chó cậy thế người, cư nhiên công khai làm trái mệnh lệnh của ta, việc này làm sao ta không hận cho được?</p>
<p>Và ta rơi và bước đường này tất cả đều là nhờ người nữ nhân ấy ban cho, ta không thể bỏ qua cho ả, ta tuyệt đối không  thể bỏ qua cho ả!</p>
<p>Sau khi được biết ả bị Lãnh Như Tuyết hưu khỏi phủ, ta cơ hồ không dám tin, nhưng một tin tức khác, lại khiến tim ta phút chốc trầm xuống lần nữa.</p>
<p>Ả cư nhiên có được phủ đệ do hoàng thượng đích thân ban, bị hưu khỏi thất vương phủ, ả cư nhiên còn có thể có được sự chiếu cố của hoàng thượng, việc này là tại sao? Tại sao?</p>
<p>Ta không thể chịu được, ta thật sự không thể chịu được việc này, ta muốn ả chết!</p>
<p>Ta lén lợi dụng thân phận thái tử phi của ta sau lưng Lãnh Như Băng, lén lén mua chuộc một hạ nhân, ta muốn ả bất ngờ, chết đi!</p>
<p>Như vậy, mới có thể giải được cơn hận trong lòng ta!</p>
<p>Khi lòng ta đầy hy vọng đợi chờ nghe được tin ả chết đi, tuy nhiên, sự việc tiếp sau đó, lại khiến ta cực kì thất vọng, ả không chết, không những không chết, hơn nữa, hoàng đế còn lần nữa ban hôn cho ả và Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Sao lại như vậy? Sao ả chưa chết?</p>
<p>Khi ta bụng đầy cơn giận không có nơi phát tiết, lúc này Lãnh Như Băng lại đến tìm ta.</p>
<p>Hắn ta nói, người nữ nhân Lãnh Như Tuyết yêu tên là Liên Đường, chỉ cần ta nghĩ cách gọi người nữ nhân tên Liên Đường đó đến trước mặt Lãnh Như Tuyết, vậy thì, hôn sự của hắn và người nữ nhân điên đó sẽ bị hủy!</p>
<p>Trong lòng ta cười lạnh, tuy ta đúng là hận người nữ nhân điên đó, nhưng ta không ngốc đến mức này.</p>
<p>Lãnh Như Băng không phải vô duyên vô cớ đến tìm ta, hắn đến tìm ta, vẫn là vì người nữ nhân điên đó? Ta chia rẽ người nữ nhân điên đó và Lãnh Như Tuyết, để hắn ta nhân cơ hội chen vào sao?</p>
<p>Thay vì để người nữ nhân điên đó bước vào phủ thái tử, ta thà để ả thành thân với Lãnh Như Tuyết! Như vậy, tuy trong lòng ta không vui, nhưng không đến nỗi ả đoạt đi tất cả mọi thứ của ta.</p>
<p>Tuy nhiên, Lãnh Như Băng bất ngờ nói với ta, nếu như ta chịu giúp hắn chia rẽ Lãnh Như Tuyết và người nữ nhân điên đó, vậy thì, sau này hắn ta đăng cơ, ngôi vị hoàng hậu sẽ là của ta!</p>
<p>Điều kiện này đối với ta cực kì hấp hẫn, ta đã mất đi tình yêu của Lãnh Như Băng, bây giờ, quyền lực mới chính là thứ ta muốn có nhất!</p>
<p>Nếu như sau này có thể trở thành hoàng hậu, vậy thì, người nữ nhân điên đó tuyệt đối không chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ta!</p>
<p>Nghĩ tới đây, ta đồng ý với yêu cầu của Lãnh Như Băng, nói chung, việc như vầy, đối với ta mà nói không hề khó, và điều trong lòng ta muốn, cũng chính là người nữ nhân đó đau đớn không thiết sống!</p>
<p><strong>Chương 322: kết thúc phiên ngoại </strong></p>
<p>Ta đồng ý với yêu cầu của Lãnh Như Băng, lợi dụng cơ hội yến tiệc trong cung, tiếp cận người nữ nhân tên Liên Đường, và thuận lợi sắp xếp cho ả gặp Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Người nữ nhân đó, người nữ nhân tên Liên Đường đó, ả ta có dã tâm y như ta, Lãnh Như Tuyết có phải yêu ả ta hay không, ta không biết, nhưng ta lại biết, thứ Liên Đường muốn có, không chỉ là một phần yêu thương, ả ta muốn có được nhiều hơn, ả muốn vị trí thất vương phi, ả muốn có được địa vị tôn quý hơn.</p>
<p>Nhìn bộ dạng yếu đuối của ả ta, trong lòng ta cười lạnh, có lẽ, đưa người nữ nhân lợi hại như vậy đến bên cạnh Lãnh Như Tuyết, thật sự là một lựa chọn tốt!</p>
<p>Ta hoàn thành nhiệm vụ Lãnh Như Băng giao cho ta, ta trở về phủ thái tử, yên lặng đợi chờ tin tức tốt truyền đến.</p>
<p>Ta đã rất lâu không hưng phấn như vậy, ta hận không thể nhận được tin người nữ nhân điên đó bị đuổi khỏi thất vương phủ.</p>
<p>Tuy nhiên, ta đã không đợi được tin ta muốn, mà ngược lại vô tình nghe được lời của Lãnh Như Băng.</p>
<p>Hắn ta cư nhiên muốn đón người nữ nhân điên đó về phủ thái tử!</p>
<p>Không, ta sao có thể chấp nhận người nữ nhân điên đó đến đây?</p>
<p>Ta không thể chấp nhận được, ta xông vào, gây với Lãnh Như Băng.</p>
<p>Nhưng, suy cho cùng ta vẫn không thể thay đổi tâm ý của hắn ta, hắn ta cố chấp đón người nữ nhân điên đó về phủ, ta nhìn bóng lưng xa dần của hắn ta, thù hận trong lòng ta, phút chốc bộc phát.</p>
<p>Ta bất chấp tất cả, nhân lúc Lãnh Như Băng không có ở trong phủ, ta đi tìm sát thủ, ta muốn trước khi Lãnh Như Băng đón được người nữ nhân điên đó, giết người nữ nhân điên đó đi!</p>
<p>Và hành động điên cuồng này của ta, lại khiến ta hối hận cả đời!</p>
<p>Ta tìm được sát thủ, khi ánh mắt sắc mị mị của hắn ta nhìn ta, trong lòng ta bất giác ghê tởm, ta lạnh lùng nói với hắn ta, muốn hắn ta đi giết người nữ nhân điên đó, hỏi hắn ta, muốn bao nhiên ngân lượng.</p>
<p>Ta là thái tử phi, bất kể hắn ta muốn giá bao nhiêu, ta tin ta đều có thể trả nổi, mục đích của ta rất đơn giản, ta chỉ cần hắn ta giúp ta giết người nữ nhân điên đó đi!</p>
<p>Tuy nhiên, tên nam nhân thấp hèn, thân phận ti tiện đó không muốn ngân lượng, hắn ta muốn có được ta.</p>
<p>Lúc ta nghe thấy yêu cầu của hắn ta, ta cơ hồ muốn giết hắn ta, nhưng, ta không thể, bởi vì, hắn lợi dụng việc ta muốn giết người nữ nhân điên đó uy hiếp ta, hơn nữa lúc ra khỏi phủ, ta vì không kinh động bất cứ ai, ta chỉ ta ngoài một mình, chỉ dựa vào mình ta làm sao có thể giết được hắn ta?</p>
<p>Nhưng, hễ nghĩ đến ta bị người nam nhân ti tiện này đè dưới người, trong lòng ta dâng lên cảm giác ghê tởm.</p>
<p>Thấy ta trì trệ không đáp, người nam nhân đó cư nhiên bắt đầu động tay động chân với ta, không biết có phải do ta bị Lãnh Như Băng lạnh nhạt đã lâu, dưới sự cám dỗ hạ lưu của tên nam nhân, ta cư nhiên có cảm giác.</p>
<p>Dục vọng* trong người cơ hồ phút chốc bùng nổ, thần sai quỷ khiến, nửa đẩy nửa ưng, ta cư nhiên đồng ý yêu cầu của tên nam nhân hạ tiện này.</p>
<p>Tuy nhiên, có lẽ vì trước nay chưa từng trải qua việc như vậy, ta cư nhiên có được mãn nguyện trước nay chưa từng có dưới người tên nam nhân hạ tiện này.</p>
<p>Có được thứ hắn ta muốn, hắn ta đồng ý với ta đi giết người nữ nhân điên đó.</p>
<p>Nhìn bóng người đi xa của hắn ta, ta phát tiếng cười lớn điên cuồng, ta đã điên, ta đã hoàn toàn trầm luân, ta cư nhiên có quan hệ câu hợp cùng một tên nam nhân hạ lưu ti tiện!</p>
<p>Vẻ mặt ta mai mộc trở về phủ thái tử, đến ngày thứ hai, Lãnh Như Băng trở về, hắn ta không đón được người nữ nhân điên đó, trong lòng ta thầm thở phào nhẹ người!</p>
<p>Người nữ nhân điên đó chết rồi sao? Nhất định là vậy, ả chết rồi, ả chết rồi, ha ha!</p>
<p>Người nữ nhân điên đó hoàn toàn biến mất, ta tưởng rằng ác mộng của ta đã qua đi, nhưng ta không hề ngờ rằng, ác mộng của ta mới chỉ bắt đầu.</p>
<p>Tên nam nhân ti tiện kia, cư nhiên biết được thân phận của ta, và đêm khuya lẻn vào phủ thái tử, lấy chuyện lần trước ép ta, để ta tiếp tục làm chuyện câu hợp với hắn ta.</p>
<p>Trong lòng ta vạn lần không nguyện ý, nhưng, lần trước, lúc ở cùng với hắn ta, cảm giác tiêu hồn tận xương ấy, lại khiến ta nhớ mãi không quên.</p>
<p>Dưới sự cám dỗ của hắn ta, dục vọng* trong cơ thể ta lần nữa không khống chế được, trong lòng ta có cảm giác cực kì ghê tởm, nhưng cơ thể ta lại có sự hưng phấn trước nay chưa từng có.</p>
<p>Lần nữa, ta lần nữa vì dục vọng* trong người mình mà khuất phục.</p>
<p>Kì thực ta biết, ta không nên như vậy, nhưng mỗi lần ta đều khó mà cự tuyệt, là bởi vì Lãnh Như Băng lạnh nhạt ta quá lâu, cho nên ta mới như vậy sao?</p>
<p>Trong lòng ta rất sợ, ta cũng biết, nếu việc này bị Lãnh Như Băng biết được, vậy thì, kết cục chờ đợi ta sẽ là gì.</p>
<p>Nhưng mà ta không khống chế được bản thân, dù cho mỗi lần sau khi hoan hảo cùng người nam nhân đó, ta đều căm hận lau rửa cơ thể mình, mãi cho đến khi da bị lau đến đỏ lên, nhói đau mới thôi.</p>
<p>Nhưng mà, mỗi khi hắn ta đến tìm ta, ta vẫn không nhịn được nằm dưới người hắn ta thừa hoan.</p>
<p>Trên đời nỳ không có bức tường nào không thấu gió, sau khi ta qua lại cùng người nam nhân đó hơn một năm, việc này, cuối cùng bị Lãnh Như Băng biết được, hắn ta giết chết người nam nhân đó ngay lập tức, ta nhìn người nam nhân đó toàn thân đầy máu nằm dưới đất, giây phút đó, lòng ta cư nhiên có cảm giác giải thoát.</p>
<p>Ta biết, Lãnh Như Băng sẽ không bỏ qua cho ta, bây giờ ta đã không quan tâm gì nữa, những ngày tháng bị độc dược hành hạ sau đó, ta đột nhiên phát hiện, kì thực, từ trước đến nay, người thật sự tốt với ta, chỉ có Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Dù cho trong lòng hắn luôn xem ta là Liên Đường, nhưng, sự ôn nhu của hắn, không phải là giả.</p>
<p>Trong đầu ta nghĩ quá nhiều thứ, ta thật sự cần nghỉ ngơi, cơn hận trong lòng ta, vẫn không thay đổi, trong giấc mơ của ta, ánh mắt ôn nhu và nụ cười ôn hòa của Lãnh Như Tuyết, vẫn tiếp tục bồi cạnh ta.</p>
<p>(* khúc đó chỉ hiện  &#8216;*** &#8216;, nhưng theo ý của câu văn Phi Phi tự sửa thành ‘dục vọng’, chữ gốc của tác giả thì chịu thua!!)</p>
<p align="center">__________________ KẾT THÚC __________________</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1619/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1619&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/02/18/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-319-322-hoa%cc%80n/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>13</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/503c81fec7b87331cfd88fac069ea5b4?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">blueangeloftheheaven</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>vương phi của bạo vương chương 309-318</title>
		<link>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/02/14/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-309-318/</link>
		<comments>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/02/14/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-309-318/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 14 Feb 2012 09:30:29 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phi Phi</dc:creator>
				<category><![CDATA[vương phi của bá vương]]></category>
		<category><![CDATA[Vương phi của bá vương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://tuyetphiphi.wordpress.com/?p=1613</guid>
		<description><![CDATA[Trong phiên ngoại của Lãnh Như Phong tác giả có dùng “ta” và “hắn” để Lãnh Như Phong tự xưng mình, nhưng ta thấy xưng hô ngôi một sẽ dễ hiểu hơn nên quy về một cái “ta” thôi (tác giả đừng trách nhé!) nội dung vẫn không bị thay đổi gì.  _____________________________________________________________________   Chương <a href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/02/14/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-309-318/" class="excerpt-more-link">[&#8230;]</a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1613&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong><span style="color:#480f9d;">Trong phiên ngoại của Lãnh Như Phong tác giả có dùng “ta” và “hắn” để Lãnh Như Phong tự xưng mình, nhưng ta thấy xưng hô ngôi một sẽ dễ hiểu hơn nên quy về một cái “ta” thôi (tác giả đừng trách nhé!) nội dung vẫn không bị thay đổi gì.</span></strong></p>
<p><strong><span style="color:#480f9d;"> _____________________________________________________________________</span></strong><br />
<strong> </strong></p>
<p><strong>Chương 309: phiên ngoại của Lãnh Như Phong &#8212; &#8211; gặp nhau vốn dĩ là sai lầm 1</strong></p>
<p><span id="more-1613"></span></p>
<p>Ta tên Lãnh Như Phong, là lục hoàng tử của Tây Diệm hoàng triều. Cũng chính là người phụ hoàng luôn phớt lờ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lúc ta còn rất nhỏ, mẫu hậu đã qua đời, ta từ nhỏ lớn lên ở trong hoàng cung đầy mưu mô, nhìn thấy giữa các bính phi câu tâm đấu giác và giở thủ đoạn, trong lòng sớm đã chán nản.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Vì để rời xa tất cả thị phi trong cung, ta bắt đầu cố ý biểu hiện vẻ ăn chơi trước mặt phụ hoàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta thích mĩ nữ, thích thu thập mĩ nữ, đối với ăn uống nữ nhân bài bạc không gì không làm. Ta biết, những biểu hiện này của ta, sẽ khiến phụ hoàng càng thêm chán ghét ta, nhưng ta lại vì thế mà rất vui, bởi vì, thứ ta cần, chính là những thứ này.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Như Tuyết là đệ đệ ta, là người đệ đệ cùng một mẫu thân, bởi vì tử nhỏ trong nương tựa với nhau trong cung, tình cảm giữa huynh đệ bọn ta cực kì tốt, và có lẽ cũng vì đệ ấy khá giống mẫu phi, cộng thêm từ nhỏ đã thông minh hơn người, cho nên, đệ ấy rất được phụ hoàng sủng ái.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng ta trước nay không ngưỡng mộ đệ ấy, bởi vì, theo ta thấy, bị phụ hoàng tán thưởng, không phải là một việc tốt. Như vậy có nghĩa là ngày tháng sau này của đệ ấy sẽ rất khó trải qua.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta biết tâm tư của Như Tuyết, bởi vì trong lòng đệ ấy luôn có một người nữ tử, và người nữ tử đó chính là cung nữ Liên Đường cùng lớn lên với đệ ấy khi còn nhỏ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Khi phụ hoàng biết được Như Tuyết và Liên Đường có dây dưa, liền chỉ hôn cho Liên Đường, gả ra khỏi hoàng cung, nhưng ta biết, Như Tuyết không hề vì Liên Đường đã trở thành thê tử của người khác mà quên Liên Đường.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đệ ấy vốn dĩ không mấy quan tâm chính sự trong triều, nhưng từ sau khi Liên Đường gả người, đệ ấy rất hứng thú đối với việc trong triều.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và việc đệ ấy cố ý tham gia chính sự, càng khiến cho đại hoàng huynh luôn đối đầu với đệ ấy, càng như nước với lửa.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không có cách gì, vì tình huynh đệ, ta chỉ có thể cố hết sức xoay chuyển giữa hai người họ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bởi vì, ta hiểu đại hoàng huynh, hắn tâm cơ âm trầm, thành phủ cực sâu, tính cách hoàn toàn giống hết mẫu hậu của hắn, không phải là một người dễ gần gũi, ta lo lắng hắn sẽ hạ độc thủ với Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng ta chỉ là một vương gia trát tán, không hề có thế lực gì trong triều, dù cho ta muốn giúp Như Tuyết, cũng không có sức lực, ta chỉ có thể thầm bảo vệ đệ ấy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bởi vì nhiều năm gặp tai họa, Tây Diệm đã dần dần suy yếu, các quốc gia xung quanh luôn hăm hăm dòm ngó, chỉ còn dùng cách liên hôn mới cố định được địa vị của Tây Diệm so với các quốc gia xung quanh.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Có lẽ vì nhiều nguyên do, có lẽ là vì trong các hoàng tử, chỉ có ta chưa cưới chính phi, cho nên, phụ hoàng mới chỉ định gả công chúa Tử Việt quốc cho ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta sao có thể chấp nhận? Ta vốn không muốn quan tâm việc trong triều, khó khăn lắm mới tạo ra được hình tượng giả, tiêu diêu bao nhiêu năm nay, nay muốn ta cưới một công chúa chua ngoa làm phi, ta tự nhiên không đồng ý.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cho nên, để tránh bị phụ hoàng ép, ta chạy trốn khỏi phủ đệ của mình, trốn trong thất vương phủ của Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Như Tuyết biết rõ tính ta, biết ta không có mĩ nhân thì không vui, cho nên lúc trước bảo sẽ tặng ta một mĩ nhân, đây là đệ ấy nợ ta. Bây giờ ta bị phụ hoàng ép đến buồn bực, đúng lúc đến chỗ đệ ấy đòi mĩ nhân.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Hôm ấy trời rất lạnh, Như Tuyết cũng không mấy quan tâm ta, nghe nói, vương phi ngốc nghếch mà đệ ấy mới cưới về lại gây ra chuyện gì đó. Đệ ấy không có thời gian lo đến ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta cũng không quan tâm, nói chung, thất vương phủ này ta còn biết rõ hơn phủ đệ của mình, hạ nhân ở đây cũng biết, nên cũng tùy ta muốn làm gì thì làm.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta chán nản ở hoa viên nhìn cảnh tuyết, sau đó chọc ghẹo vài a hoàn trong phủ một lúc, sắc trời đã tối, ta cảm thấy vô vị, phân phó hạ nhân chuẩn bị nước nóng, trong thời tiết lạnh như vầy, có thể tắm nước nóng, quả là một việc cực kì thoải mái.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng ta làm sao cũng không nghĩ tới, khi ta vừa mới tắm xong, còn chưa kịp mặc y phục, lúc này một nữ tử mặc y phục a hoàn vội vội vàng vàng xông vào.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và điều khiến ta ngẩn người chính là, người nữ tử này nhìn thấy ta y phục không chỉnh tề, không những không lộ ra chút e thẹn, mà ngược lại còn hiên ngang xông lên trước, kéo lấy áo bào đã mặc một nửa của ta, quấn lấy cơ thể mình, miệng không ngừng lẩm bẩm câu từ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cơ thể nhỏ bé của nàng có chút lạnh, lại áp sát ta, ta thậm chí còn ngửi được mùi hương nhàn nhạt trên người nàng truyền lại, đó là mùi hương của nữ tử.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta rất nhanh đã phản ứng lại, người nữ tử thú vị như vậy, không lẽ chính là món quà mà Như Tuyết nói muốn tặng ta?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nếu như là vậy, ở đây có người nữ tử như vậy bầu bạn, là một chuyện hay không dễ có.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Do đó, ta dang hai tay, ôm lấy nàng, cười hỏi, nàng là món quà mà thất hoàng đệ tặng ta?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta rất muốn biết phản ứng của nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng, phản ứng của nàng lại ngoài dự đoán của ta, có thể nói nàng căn bản không có phản ứng đối với lời nói của ta, nàng chỉ ngẩn đầu, sững sốt nhìn ta, mắt mở to, môi hồng khẽ mở, bộ dạng đó cư nhiên khả ái nói không nên lời.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhìn bộ dạng đó của nàng, cơ thể ta cư nhiên có phản ứng không nên có, ta cười, như đang che giấu, hỏi lại nàng lần nữa.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên, phản ứng tiếp theo đó của nàng, lại khiến ta rất ngoài dự đoán, nàng cư nhiên không biết ta là ai!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ở thất vương phủ này, tuy không phải là phủ đệ của bản thân ta, nhưng có ai nói không biết lục vương gia ta? Còn người nữ tử này cư nhiên không biết ta? Nàng là ai? Thật sự là a hoàn trong thất vương phủ sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhìn bộ dạng phòng bị của nàng, hiển nhiên đã xem ta là người xấu, trong lòng ta vừa giận lại vừa buồn cười, chỉ còn cách hảo tâm nhắc nhỏ nàng, nàng chưa gặp qua ta, nhưng chắc cũng nghe nói qua chứ?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng, lời nàng lại buộc miệng nói ra, suýt chút nữa khiến ta *** (khúc này bị mất vài chữ), nàng cho rằng ta là đệ đệ của Như Tuyết? Thật là một người nữ nhân thú vị, cả Tây Diệm này, ai lại không biết Như Tuyết là vương gia nhỏ nhất?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 310: phiên ngoại của Lãnh Như Phong &#8212; &#8211; gặp nhau vốn dĩ là sai lầm 2</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng ta cảm thấy buồn cười, bất giác chăm chú nhìn nàng, và lại phát hiện, nàng cư nhiên đẹp kinh người, ở chỗ của Như Tuyết từ lúc nào có một a hoàn mĩ mạo như vậy? Tại sao ta trước nay chưa từng gặp qua?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng biết thân phận của ta, nhưng vẫn dám vô lễ với ta, trong giây phút đó, tim ta, bất giác có hứng thú với người nữ tử này, ta đột nhiên rất muốn đem nàng về phủ đệ của mình.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng, khi ta nói ra điều ta nghĩ, nàng lại không chút khách khí cự tuyệt ta, nàng cự tuyệt ta, lần đầu tiên, có một nữ tử cự tuyệt yêu cầu của ta một cách dứt khoác như vậy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sự cự tuyệt của nàng, khiến trong lòng ta có chút bất mãn, ta không nhịn được hỏi nàng, nhưng câu trả lời của nàng thật hùng hồn biết bao, nàng nói, nàng không muốn làm thị nhân của ta, vậy nàng muốn làm gì? Không lẽ một a hoàn nho nhỏ như nàng, còn muốn làm vương phi của ta sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lòng ta thầm chế giễu nàng tham lam và vô tri, đang định giễu cợt nàng mấy câu, nhưng ta còn chưa kịp nói gì, nàng đã xông ra ngoài.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên trong lúc ta buồn bực vô cùng, nàng lại đột nhiên từ bên ngoài xông vào.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhìn thấy nàng đi rồi quay lại, trong lòng ta bỗng nhiên có tia vui mừng, không lẽ nàng thay đổi chủ ý rồi?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng mà, lời nói và hành động to gan của nàng khiến ta kinh ngạc, nàng cư nhiên muốn ta cởi y phục.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tiểu nữ nhân này, không lẽ nàng vội vàng đến vậy sao? Nàng có biết, nếu như vậy, ta sẽ không nhịn được.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng điểm này ta không ngại, nếu như người nữ tử này tự nguyện, ta lại hà tất quá thương hương tiếc ngọc? Ta không ngại thân mật với nàng ở trong thất vương phủ của Như Tuyết, suy cho cùng bây giờ ta đang có hứng thú với nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không chút để tâm cởi y phục ra, dang rộng đôi tay về phía nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên, sự thật chứng minh, Lãnh Như Phong ta thông minh một đời, lần này lại làm một việc ngu ngốc nhất.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Người tiểu nữ nhân đó cư nhiên lượm lấy áo bào của ta từ dưới đất lên với tốc độ nhanh chóng, quấn lấy cơ thể nhỏ đó, còn không bỏ lỡ cơ hội cười nhạo ta một phen, cư nhiên cứ như thế mà chuồn đi trước mắt ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đợi ta hồi thần lại, nàng đã biến mất trong đêm đen, trong lòng ta cơ hồ tức đến muốn giết người, người nữ nhân này ở đâu chạy ra vậy? Nàng ngốc thật hay ngốc giả vậy?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Một a hoàn nho nhỏ như nàng cư nhiên dám trêu đùa ta như vậy, không lẽ, nàng không sợ vương gia ta tìm nàng báo thù?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta tức đến cả đêm không ngủ, hơn nữa, ta không thể nguôi giận, ta muốn tìm Như Tuyết, đem a đầu không biết trời cao đất dày kia về phủ, để xem nàng còn dám huênh hoang trước mặt ta nữa không?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sau một ngày buồn bực, ta cuối cùng không chịu được đích thân đi tìm Như Tuyết, sau khi ta mở miệng hỏi Như Tuyết lễ vật của ta, câu trả lời của Như Tuyết lại khiến ta ngờ hoặc không thôi, đệ ấy nói đệ ấy không tặng mĩ nhân gì cho ta, vậy thì nàng là ai? Không lẽ nàng thật sự chỉ là một a hoàn bình thường?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Không, ta không tin, nàng nếu như là a hoàn, nàng lấy đâu ra gan to như vậy?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng bất kể nàng có phải là a hoàn hay không, nàng, ta lấy chắc rồi! nếu như là một a hoàn, Như Tuyết chắc sẽ không cự tuyệt ta chứ?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nghĩ tới đây, ta một khắc cũng không chậm trễ nói với Như Tuyết ý của ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và phản ứng của Như Tuyết, lại ngoài dự liệu của ta, lời của ta vừa mới nói ra, sắc mặt đệ ấy phút chốc đã biến sắc, đây rốt cuộc là việc gì? Không lẽ a hoàn đó còn có lai lịch gì khác sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không cam tâm như vậy mà thôi, lần nữa đề ra nghi hoặc trong lòng mình với Như Tuyết, nhưng Như Tuyết lại trầm mặt, bảo ta đừng nhắc nữa.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tình cảm huynh đệ bọn ta trước nay rất tốt, trước kia, chỉ cần ta ưng ý bất cứ a hoàn nào trong phủ, Như Tuyết đều không chút do dự tặng cho ta, nhưng nay phản ứng của Như Tuyết, kì thật khiến ta cảm thấy kì lạ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng ta hiếu kì, ta muốn biết, a hoàn đó rốt cuộc là ai, cho nên, đề ra yêu cầu muốn gặp nàng một lần với Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Như Tuyết cư nhiên ngoài dự liệu cự tuyệt ta, ta không từ bỏ, đang muốn hỏi rõ ràng, và đúng vào lúc này, đại hoàng huynh đã đến, bởi vì đại hoàng huynh đột ngột đến đây, không khí bắt đầu trở nên nặng nề, chính trong lúc Như Tuyết và đại hoàng huynh đang đấu đá với nhau, lúc này, nàng lại xuất hiện.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sự xuất hiện của nàng đột ngột và thảm bại biết bao, nàng cư nhiên trước mặt ta và Như Tuyết, sà vào lòng đại hoàng huynh, và điều khiến ta kinh ngạc là, người trước nay luôn không quan tâm nữ sắc như đại hoàng huynh, cư nhiên không đẩy nàng ra.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Vẻ mặt của nàng cực kì buồn cười, hành động của nàng càng kinh thế hãi tục, nếu như không phải cảm thấy nàng ở trong vòng tay của đại hoàng huynh rất gai mắt, ra cơ hồ đã thất thanh mà cười.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và điều khiến ta cảm thấy kì lạ là, sau khi nàng xuất hiện, Như Tuyết trở nên cực kì nóng nảy, sắc mặt đệ ấy tái xanh, nhìn cơ hồ như muốn giết người.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và biểu hiện tiếp theo của Như Tuyết, càng khiến ta ngẩn người, đệ ấy gọi lại người đang chuồn đi là nàng, phẫn nộ tri vấn nàng, vẻ mặt ấy, phảng phất như người phu quân ghen tuông bắt được thê tử mình vụn tình với người khác.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đây là việc gì? Không lẽ Như Tuyết với người a hoàn này thật sự có việc không thể nói với người khác? Không lẽ đệ ấy thích a đầu này?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng ta đang ngờ hoặc không hiểu, và đại hoàng huynh cũng thay ta hỏi ra ngờ hoặc trong lòng ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Câu trả lời của Như Tuyết khiến tim ta phút chốc rơi xuống đáy vực, nàng chính là Ưu Vô Song từ nhỏ ngốc nghếch trong lời đồn đại đó, bây giờ là thất vương phi của Như Tuyết!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhìn bộ dạng của nàng, có chỗ nào giống ngu ngốc? Nàng không những không ngốc, hơn nữa cực kì thông minh mới đúng, đối diện với nộ khí của Như Tuyết mà mặt không biến sắc, trên đời này có mấy người nữ tử dám to gan như vậy?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta đè nén cơn đau trong lòng, bất chợt liếc nhìn đại hoàng huynh, cái liếc nhìn bất chợt này, khiến ta giật nảy mình, đó chính là, đại hoàng huynh dường như cũng có hứng thú với nàng, thậm chí, không chỉ một chút hứng thú, bởi vì, ta nhìn thấy trong mắt hắn dục vọng chiếm hữu mãnh liệt.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 311: phiên ngoại của Lãnh Như Phong &#8212; &#8211; gặp nhau vốn dĩ là sai lầm 3</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sự phát hiện này khiến tim ta bất giác giật nảy, đợi khi ta nhìn chăm chú lại, lại phát hiện dục vọng chiếm hữu trong mắt đại hoàng huynh biến mất sạch, phảng phất như dục vọng chiếm hữu khi nãy chưa từng xuất hiện.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Là ta nhìn lầm sao? Ta hy vọng ta nhìn lầm, bởi vì, nếu như đại hoàng huynh thật sự có hứng thú với a đầu này, vậy thì đó không phải là một việc tốt.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không có thời gian nghĩ nhiều, nhưng hành động khi nãy của đại hoàng huynh khiến lòng ta rất ngờ hoặc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Như Tuyết và đại hoàng huynh không hợp nhau, ta sợ Như Tuyết không trầm được khí xung đột với đại hoàng huynh, vội đổi chủ đề.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên, ta không ngờ rằng, đại hoàng huynh đến thất vương phủ này lại là phụng chỉ ý của phụ oàng, đến áp giải ta vào cung gặp phụ hoàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không biết phụ hoàng tại sao lại chọn đúng ta và công chúa Tử Việt quốc liên hôn, nhưng ta thật sự không muốn cưới công chúa gì đó! Nếu như thật sự ta cưới rồi, vậy thì cuộc sống tự do của ta cũng sẽ kết thúc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Khó khăn lắm mới có thể qua ngày tháng tiêu diêu như vậy, ta sao cam tâm trở thành công cụ để phụ hoàng lôi kéo các nước khác cho Tây Diệm?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lúc ta khổ não, nhìn thần sắc vui mừng vì người khác gặp họa trong mắt Như Tuyết, liền động lòng, sau khi Liên Đường thành thân, Như Tuyết luôn cố ý lôi kéo thế lực trong triều, nếu như lần này đệ ấy có thể thành thân với công chúa Tử Việt quốc, vậy thì sẽ rất giúp ích đối với thế lực trong triều của đệ ấy, như vậy đối với ta mà nói, chẳng phải là một chuyện tốt nhất cử lưỡng tiện?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nghĩ tới đây, ta không suy nghĩ thêm đã nói ra ý nghĩ trong lòng với Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng Như Tuyết lại không chút do dự cự tuyệt, thậm chí, ánh mắt còn mang vài phần phẫn nộ!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta hết cách, tia hy vọng cuối cùng đã tắt, ta chỉ còn cách theo đại hoàng huynh rời khỏi, nhưng thái độ của Như Tuyết đối với nàng, lại khiến ta rất hiếu kì.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sau khi về đến cung, ta cư nhiên nghĩ đến nàng nhiều nhất, mỗi khi nghĩ đến đêm tuyết gặp được nàng, trong lòng ta lại ngòn ngọt, vui không nói nên lời.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Không ngờ, sau hôm ấy không lâu, ta lần nữa gặp được nàng trong phủ thái tử.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lần này, nàng trang điểm xinh đẹp, với thân phận là thất vương phi bồi Như Tuyết đến tham gia yến tiệc sinh thần của thái tử phi Ưu Lạc Nhạn.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng trang điểm chỉnh trang, cư nhiên đẹp đến mức ta không thể di chuyển ánh mắt.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta trước nay thích mĩ nhân, nhưng trước kia, dù cho Ưu Lạc Nhạn mĩ nhân đệ nhất kinh thành cũng không khiến ta kinh diễm như vậy, nàng rất đẹp, đẹp đến mức khiển người ta kinh hô, so với nàng, ta đột nhiên cảm thấy mĩ nhân mà ta giữ trong phủ vô vị biết bao, phảng phất trong chốc lát ta đã mất đi hứng thú với bất kì mĩ nhân nào.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta ngẩn người nhìn nàng, còn Như Tuyết có lẽ cũng nhìn thấy bộ dạng này của ta, cư nhiên lần đầu tiên lạnh lùng nói chuyện với ta, đệ ấy phảng phất như đang tuyên bố, tuyên bố với ta rằng, nàng là vương phi của đệ ấy, ta cư nhiên trong phút chốc bị nàng mê hoặc ngẩn cả người.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Mãi cho đến khi Như Tuyết không chút lưu tình đánh tay ta ra, kéo nàng vào lòng trước mặt ta, ta mới hồi thần lại, nhìn nét mặt cười vui vẻ của nàng trong lòng Như Tuyết, lòng ta khẽ nhói đau, một vị chua ghen tị cư nhiên bỗng chốc tràn ngập lồng ngực.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không còn nhìn tiếp được nữa, ta không chịu được nụ cười dụ hoặc xinh đẹp của nàng, nàng thảm bại quay người qua, tìm lí do, phảng phất như chạy trốn mà rời khỏi nơi đó.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tâm trạng ta, mãi cho đến khi khai tiệc, mới dần dần bình tĩnh lại, nhưng nhìn cử chỉ thân mật giữa nàng và Như Tuyết, người nữ tử tên Ưu Vô Song này,  lại khiến ta không cách nào làm ngơ, ta chỉ gặp nàng có hai lần, nhưng nàng lại có thể dễ dàng lay động tâm trạng của ta, đây là điều trước nay ta chưa từng nghĩ qua.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng và Ưu Lạc Nhạn là tỉ muội, khi nàng cùng Ưu Lạc Nhạn rời khỏi yến tiệc, ta không hề có ý kiến, ta hoàn toàn chú ý nhất cử nhất động của Như Tuyết và đại hoàng huynh.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bởi vì, Như Tuyết và đại hoàng huynh bây giờ tuy nhìn bề ngoài không hề có gì bất ổn, nhưng trên thực tế, trong lòng ta rất rõ, Như Tuyết và đại hoàng huynh sớm đã thủy hỏa bất dung.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và lần này đại hoàng huynh bất ngờ mời Như Tuyết đến tham gia yến tiệc, khó đảm bảo không có âm mưu gì.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng có lẽ là do ta lo nghĩ nhiều, yến tiệc, rất bình lặng, ngược lại là Như Tuyết, sau khi nàng và Ưu Lạc Nhạn rời khỏi, luôn hồn không ở xác, đệ ấy rốt cuộc là đang nhớ ai? Là đang nhớ nàng, hay là đang nhớ Ưu Lạc Nhạn?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đối với việc của Như Tuyết và Ưu Lạc Nhạn, ta cũng có nghe ít nhiều, trong lòng ta luôn ngờ hoặc đối với việc Ưu Lạc Nhạn đột nhiên trở thành thái tử phi của đại hoàng huynh.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bởi vì, trước kia Như Tuyết và Ưu Lạc Nhạn trong mắt người ngoài, là hai người yêu thương nhau, tuy ta biết rằng, Như Tuyết thân cận như vậy với Ưu Lạc Nhạn, chẳng qua chỉ là vì Ưu Lạc Nhạn và Liên Đường có vài phần giống nhau mà thôi!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không biết vì nguyên do gì mà Ưu Lạc Nhạn đột nhiên trở thành thái tử phi của đại hoàng huynh, nhưng trong lòng ta lại thầm mừng thay cho Như Tuyết, người linh động xinh đẹp như nàng, so với Ưu Lạc Nhạn nhìn thoải mái hơn nhiều!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy Ưu Lạc Nhạn là mĩ nhân nổi tiếng nhất kinh thành, nhưng nếu như so với nàng, thì hiển nhiên không sáng chói bằng, hơn nữa Ưu Lạc Nhạn tuy mĩ mạo, nhưng không biết tại sao, ta không có hảo cảm đối với Ưu Lạc Nhạn, luôn cảm thấy người nữ nhân nhìn có vẻ ôn nhu hiền huệ này không phải là một người đơn giản.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 312: phiên ngoại của Lãnh Như Phong &#8212; &#8211; gặp nhau vốn dĩ là sai lầm 4</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy ta đã sớm dự liệu được, lần này đến tham gia yến tiệc ở phủ thái tử sẽ không vui vẻ, nhưng sự việc xảy ra sau đó, vẫn khiến ta rất ngạc nhiên.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Yến tiệc mới được một nửa, Như Tuyết tâm thần bất ninh rời khỏi đại đường, và tiếp sau đó, đại hoàng huynh cư nhiên bất kể hai hàng ghế đầy khách, tùy ý mời ta ra ngoài đi dạo.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nụ cười của đại hoàng huynh rất quỷ dị, trong lòng ta bắt đầu thấp thỏm không yên, phảng phất như sắp có chuyện gì đó xảy ra.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Theo đại hoàng huynh đi đến hoa viên cảnh sắc mê người, ta không có chút tâm tư thưởng thức cảnh tuyết, chỉ thầm lo Như Tuyết và Ưu Lạc Nhạn sẽ làm ra chuyện gì, trong giây phút ấy, trong lòng ta chỉ muốn nhanh chóng gặp được Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và khi ta nhìn thấy ba người bên cạnh giả sơn, ta mới phát hiện, sự lo lắng của ta đối với Như Tuyết là dư thừa, bởi vì, người thật sự cần phải lo không phải là đệ ấy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Khi ta nhìn thấy đệ ấy, trong lòng đệ ấy đang ôm Ưu Lạc Nhạn, còn nàng, người đẹp đến lóa mắt trong yến tiệc khi nãy, nay lại ngã dưới đất tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lòng ta thầm thắt lại, mặc kệ sự có mặt của đại hoàng huynh, liền xông ngay đến bên cạnh nàng, ta muốn dìu nàng từ dưới đất lên, nhưng khi ánh mắt ta rơi ào máu tươi đang chảy trên mặt nàng, thì lại sững sờ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không kịp suy nghĩ nhiều, đưa tay, ôm nàng từ dưới đất dậy, nhưng khi cơ thể mềm mại của nàng nằm trong lòng ta, máu tươi ấy, vẫn không ngừng chảy xuống, trong lòng ta đột nhiên lo sợ, ta sợ nàng cứ như vậy mà ngủ say đi, không tỉnh lại nữa.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lần đầu tiên ta có cảm thấy mình lúng túng không biết làm gì, ta mặc kệ sự đối đầu của đại hoàng huynh và Như Tuyết lúc này, lần đầu tiên mở miệng cầu cứu đại hoàng huynh.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không gọi Như Tuyết, bởi vì ta biết rõ, đây là phủ thái tử của đại hoàng huynh, người duy nhất có thể cứu nàng, chỉ có đại hoàng huynh, còn Như Tuyết, lúc này, trong lòng ta đối với đệ ấy đang có sự phẫn nộ trước nay chưa từng có.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Khi nãy đệ ấy ôm lấy Ưu Lạc Nhạn, ta nhìn thấy rất rõ, tuy ta không biết người nữ nhân Ưu Lạc Nhạn này đang giở trò gì, nhưng ta lại biết, nàng bây giờ bị trọng thương như vậy, nhất định không khỏi có dính dáng đến Như Tuyết và Ưu Lạc Nhạn.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta biết đại hoàng huynh tuyệt đối không để nàng có chuyện gì, bởi vì, ta nhìn thấy trong mắt đại hoàng huynh thoáng qua tia kinh hoảng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng mà lúc này ta đại hoàn toàn mặc kệ cách nghĩ trong lòng đại hoàng huynh và Như Tuyết, ta chiếu theo lời phân phó của đại hoàng huynh, nhanh chóng quay người chạy đi tìm ngự y.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta thân là con trai của đương kim thiên tử, tuy không phải rất được phụ hoàng sủng ái, nhưng cũng từ nhỏ cẩm y ngọc thực, trước nay chưa từng làm qua những việc chạy đi chạy lại của hạ nhân, nhưng trong thời khắc này, ta lại vì nàng mà không chút do dự đi làm.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lòng ta, cuối cùng cũng hồi phục bình tĩnh khi ngự y nói nàng đã không có gì đáng ngại.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng thái độ của đại hoàng huynh đối với nàng lại khiến ta càng bất an, bộ dạng yếu ớt của nàng, khiến ta đau lòng, ta thầm hạ quyết tâm, không thể để người vô tội như nàng bị cuốn vào âm mưu của đại hoàng huynh, không thể để nàng trở thành con cờ tranh quyền đoạt lợi của đại hoàng huynh.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn đối với Như Tuyết, ta vốn dĩ không có lập trường nói đệ ấy hay trách đệ ấy, bởi vì, suy cho cùng nàng vẫn là vương phi do Như Tuyết cưới hỏi, nhưng bây giờ ta lại vì nàng là vương phi của Như Tuyết mà đau lòng thay cho nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Người nữ tử như nàng, vốn dĩ đáng được bảo vệ trong tay, nhưng Như Tuyết lại vì Ưu Lạc Nhạn người nữ nhân tầm thường này mà tổn hại nàng, Như Tuyết, nếu như đệ không biết được điểm tốt của nàng, thì ta nhất định không thể giao nàng cho đệ, dù cho đệ có là đệ đệ của ta, thân đệ đệ của ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và khi ta và đại hoàng huynh đang đối đầu, Như Tuyết lại mặt không biểu cảm lãnh mạc đi vào, đệ ấy nói, nàng là vương phi của đệ ấy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đối diện với đề nghị hoang đường muốn dùng Ưu Lạc Nhạn để đổi lấy nàng của đại hoàng huynh, ngoài dự đoán là Như Tuyết đã cự tuyệt đại hoàng huynh, Như Tuyết, trong lòng đệ ấy đang nghĩ gì? Đệ ấy cư nhiên bỏ lỡ cơ hội có được Ưu Lạc Nhạn, chỉ vì nàng?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Hay là, đệ ấy đã biết chân tướng lên nhầm kiệu hoa khi ấy, cho nên mới thay đổi chủ ý?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Hai tay ta thầm siết chặt, nàng là vương phi của Như Tuyết, đây là sự thật ta không thể thay đổi, nhưng mà nếu như Như Tuyết không trân trọng nàng, ta sẽ bất chấp tất cả đưa nàng rời khỏi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Chính vào lúc này, nàng tỉnh lại, ta khẩn trương nhìn nàng, nhưng ánh mắt nàng lại nhìn về phía Như Tuyết, lòng ta khẽ nhói đau, Như Tuyết tổn thương nàng như vậy, không lẽ, trong lòng nàng vẫn nhớ nhung Như Tuyết?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên, những lời tiếp sau đó của nàng, lại khiến ta giật nảy mình.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta cuối cùng cũng hiểu, tại sao biểu hiện của nàng và Như Tuyết trong yến tiệc lại kì lạ như vậy, đó là bởi vì, nàng và Như Tuyết đã có ước định từ trước, chỉ cần nàng nói ra chân tướng, Như Tuyết sẽ hưu nàng, cho nàng hưu thư, để nàng rời khỏi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nếu như là trước kia, ta khẳng định sẽ lo lắng cho Như Tuyết, bởi vì, dù sao nàng là thất vương phi do phụ hoàng nhận định, Như Tuyết không thể dễ dàng hưu nàng, nhưng nay, ta nghe thấy lời của nàng, trong lòng lại thầm hy vọng và vui mừng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong thâm tâm ta, cư nhiên hy vọng nàng rời khỏi Như Tuyết, sao ta lại có cách nghĩ này? Không lẽ, ta đồng tình nàng, sợ Như Tuyết sẽ tổn hại nàng lần nữa, cho nên mới có cách nghĩ như vậy?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cơ thể nàng suy cho cùng vẫn còn rất yếu, nàng nói với Như Tuyết vài câu, và lại lần nữa ngất đi, dù cho ta giống như đại hoàng huynh, trong lòng đều không nguyện ý để nàng trở về bên cạnh Như Tuyết, nhưng ta và đại hoàng huynh cũng chỉ có thể mở to mắt nhìn nàng bị Như Tuyết ôm trong lòng rời khỏi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhìn theo bóng lưng Như Tuyết ôm nàng rời khỏi, trong lòng ta thầm hạ quyết tâm, nếu như nàng ở thất vương phủ còn chịu thêm bất kì chút ủy khuất nào, ta sẽ giúp nàng rời khỏi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 313: phiên ngoại của Lãnh Như Phong &#8212; &#8211; gặp nhau vốn dĩ là sai lầm 5</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ngày tháng tiếp theo đó, ta luôn chú ý đến nhất cử nhất động của nàng trong thất vương phủ, tâm trạng ta rất mâu thuẫn, bởi vì, trong lòng ta, ta cảm thấy có lỗi với Như Tuyết, vì dù sao đi nữa, nàng là vương phi của Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta biết, nàng là thê tử của đệ đệ ta, ta không nên có ý nghĩ khác với nàng, ta có thể thích bất kì nữ tử nào, nhưng duy chỉ nàng là không thể, bởi vì, nàng là thê tử của thân đệ đệ duy nhất của ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng, ta lại không khống chế được bản thân, ta không khống chế được bản thân nghĩ đến nàng, từng cái nheo mắt từng nụ cười của nàng, cơ hồ mỗi ngày đều xoay chuyển trong đầu ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cuối cùng, ta không còn nhẫn nhịn được sự hành hạ trong nội tâm, khi nghe thấy bị Liễu Yên Nhiên hãm hại, ta không còn nhịn được len lén đến thất vương phủ gặp nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng rất tốt, nhìn thấy ta, nàng hiển nhiên có chút kinh ngạc, khi ta nói với nàng ý của ta, ánh mắt nàng hiển nhiên thoáng qua tia ngờ hoặc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhìn sự ngờ hoặc trong mắt nàng, lòng ta bỗng chua chát, mỗi ngày ta đều nhớ đến nàng, nhưng nàng dường như sớm đã quên người như ta rồi chăng?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên, chính trong lúc ta cho rằng nàng sẽ cự tuyệt ta, biểu hiện của nàng lại lần ngoài dự liệu của ta, nàng ngờ hoặc trong giây lúc, rồi lại nở nụ cười thuần khiết với ta, nàng thậm chí còn có tâm trạng nói đùa cùng ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta nhìn nụ cười thuần khiết trên mặt nàng, lòng vạn phần khúc mắc, ta hít một hơi sâu, đè nén cảm sự do dự trong lòng, khó khăn hỏi nàng có phải thích Như Tuyết không.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng nàng rất nhanh đã trả lời ta, lúc trả lời ta, trên mặt thậm chí còn nở nụ cười giễu cợt, nàng nói, nàng không yêu bất kì người nam nhân nào mà yêu người nữ nhân khác.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và lúc nàng nói ra câu này, vẻ mặt rất bình thản, hiển nhiên, đây là lời thật lòng của nàng, và nàng không biết rằng, đáp án này của nàng, khiến tim ta bỗng chốc nhảy thót, cực kì vui mừng, cơ hồ phút chốc ngập tràn ta, ta kích động đến mức tay cơ hồ đang khẽ run rẩy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Qua một lúc lâu, ta mới miễn cưỡng đè nén tâm trạng kích động của mình, hỏi nàng có phải muốn rời khỏi Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ánh mắt nàng mang hoài nghi, nàng nhìn ta, phảng phất như ta đang nói dối, nàng vẻ mặt phòng bị hỏi ta, tại sao lại muốn giúp nàng, làm sao giúp nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Kì thực, ta giúp nàng là xuất phát từ lòng ích kỉ của ta, bởi vì ta thích nàng, ta muốn bảo vệ nàng thật tốt, không để nàng chịu chút ủy khuất nào.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng những điều này, ta không nói ra, ta có chút thảm bại tìm ra một lí do có vẻ rất hợp lí cho bản thân.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên, nàng tính bộc trực thẳng thắn tin lí do của ta, trên mặt nàng nở nụ cười nghiêng thành, nàng đống ý chấp nhận sự giúp đỡ của ta, ta đã hạ quyết tâm không tiếc cái giá thành thân với công chúa Tử Việt quốc, cũng muốn giúp nàng rời khỏi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lúc rời khỏi, nàng đột nhiên nói với ta một câu, nàng nói, Lãnh Như Phong, cảm ơn ngươi, sau này chúng ta vẫn còn là bằng hữu không?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Câu nói này rất đơn giản, nhưng lại cuốn lên cơn sóng trong lòng ta, ta miễn cưỡng dùng ngữ khí còn có thể xem là bình tĩnh nói với nàng, nếu như nàng không ghét ta, ta sẽ mãi mãi là bằng hữu của nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đúng vậy, bằng hữu, không có ý gì khác, chỉ cần là nàng, dù cho đơn thuần là bằng hữu, ta cũng cam tâm tình nguyện.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Dù cho đã hạ quyết tâm, ta không còn trì trệ, ta rất nhanh đã nói ra yêu cầu của ta với phụ hoàng, còn phụ hoàng khi nghe thấy yêu cầu ta đề ra, hiển nhiên rất kinh ngạc và không hiểu, người không hiểu ta tại sao lại đề ra điều kiện như vậy, thậm chí không tiếc đồng ý thành thân với công chúa Tử Việt quốc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta đương nhiên không thể nói với người mục đích ta làm như vậy, ta chỉ cần phụ hoàng hạ chỉ, bảo Như Tuyết hưu nàng là được.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên, phụ hoàng không lập tức đồng ý với ta, mà là tuyên Như Tuyết và Ưu Thành Minh vào cung, hành động này của phụ hoàng, khiến lòng ta rất bất an.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nếu như trước kia, trong lòng ta có thể khẳng định, Như Tuyết tuyệt đối sẽ không cự tuyệt hưu nàng, nhưng nay, ta lại không thể xác định được, bởi vì, từ sau hôm đệ ấy rời khỏi phủ thái tự, thái độ Như Tuyết đối với nàng rất hiển nhiên đã có sự thay đổi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng ta bắt đầu thấp thỏm bất an, nếu như lần này ta không thể giúp nàng rời khỏi, vậy nàng có trách ta không? Sẽ vì ta không làm được mà thất vọng, sau này không còn để tâm đến ta?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sự bất an trong lòng ta càng ngày càng mãnh liệt, tuy nhiên, Như Tuyết quả nhiên không ngoài dự đoán của ta, cự tuyệt yêu cầu của ta đề ra với phụ hoàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Khi phụ hoàng đối với việc này ngờ hoặc không hiểu, Như Tuyết lại nói ra một câu khiến ta kinh ngạc, đệ ấy nói, đệ ấy yêu nàng!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Khi lời của đệ ấy vừa ra, ta đã biết, ta không thể giúp nàng, ta thất bại rồi. Như Tuyết chính miệng biểu hiện rõ thái độ của đệ ấy với phụ hoàng, vậy tức là, đệ ấy không nguyện ý hưu phi!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và phụ hoàng trước nay đối với Như Tuyết sủng ái có thừa, càng sẽ không vì ta mà ép Như Tuyết làm cái việc hưu phi, bởi vì, như vậy không hợp với thường tình.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta biết sự việc đã không thể cứu vãn, nhưng dù cho ta không thể giúp nàng, nhưng ta tuyệt đối không thể thật sự thành thân với công chúa Tử Việt quốc kia, cho nên, ta chỉ còn cách nói với phụ hoàng, hy vọng hôn sự của ta và công chúa Tử Việt quốc có thể hoãn lại.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Phụ hoàng hiển nhiên không muốn hoãn, ta cắn răng, liếc nhìn Như Tuyết vẻ mặt không cảm xúc đứng một bên, trong lòng thoáng qua một ý nghĩ, nhanh chóng tìm được một lí do cự hôn.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lí do này của ta, cực kì ích kỉ, nhưng ta bây giờ đã không còn đường lui, ta thật sự không muốn thành thân với công chúa Tử Việt quốc kia, đặc biệt là sau khi gặp được nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 314: phiên ngoại của Lãnh Như Phong &#8212; &#8211; gặp nhau vốn dĩ là sai lầm 6</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Có lẽ là phụ hoàng phát giác gì đó, người rất nhanh hạ thánh chỉ, để nàng đến Lăng Phong huyện trị thủy, ta vốn dĩ cho rằng Như Tuyết sẽ bồi nàng cùng đi, nhưng tin tức truyền đến, Như Tuyết cư nhiên vì nàng mà bị thương.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Việc này chỉ có ta và Như Tuyết biết, và không dám tiết lộ ra ngoài, càng không dám để phụ hoàng biết được.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Chỉ giấu phụ hoàng nói là không cẩn thận bị thích khách làm bị thương, may là phụ hoàng không hề hoài nghi, nếu không ta thật sự sợ, với mức độ sủng ái Như Tuyết của phụ hoàng, không biết sẽ trút giận thế nào với nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Như Tuyết sau khi vết thương lành, cư nhiên thật sự xin thánh chỉ đến Lăng Phong huyện, phụ hoàng cũng thất thường, cứ như đối với vuệc Như Tuyết bị thương không truy cứu, rất nhanh đã chuẩn.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng ta rất ngờ hoặc, nhưng vẫn không đoán được tâm tư của phụ hoàng, chỉ là lúc này, ta đã không còn tâm trạng đi đoán ý nghĩ trong của phụ hoàng nữa, sau khi lần trước Như Tuyết từ chối hưu phi, đã xa cách với ta rất nhiều, hiển nhiên trong lòng đệ ấy đang trách ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng ta có chút buồn, dù sao đi nữa, hai huynh đệ bọn ta cũng sống dựa dẫm vào nhau mười mấy năm, nay vì nàng, tình cảm thân thiết của ta và Như Tuyết đã một đi không trở lại.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng ta không hối hận, bởi vì, công chúa đến liên hôn của Tử Việt quốc sắp đến đây, ta cần phải ở lại kinh thành, dù cho trong lòng ta rất không tình nguyện, nhưng cũng không thể không ở lại.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên, chính trong lúc ta vắt cạn trí óc nghĩ cách thoát khỏi vận mệnh bị phụ hoàng ép hôn, Như Tuyết vốn dĩ nên ở Lăng Phong huyện lại trở về, tuy ta biết ta không có tư cách hỏi đệ ấy nguyên nhân, nhưng ta lại không nhịn được dò thám đệ ấy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng Như Tuyết cái gì cũng không chịu nói, có thể thấy, trong lòng đệ ấy thập phần phẫn nộ, bộ dạng đố kị của đệ ấy rất rõ ràng, không lẽ, đệ ấy thật sự yêu nàng rồi sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng ta trầm xuống, ta biết mà, với cái tốt của nàng, Như Tuyết sớm muộn sẽ phát hiện, và nay, Như Tuyết vẻ mặt đố kị, không phải là minh chứng tốt nhất sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không biết Như Tuyết và nàng ở Lăng Phong huyện đã xảy ra chuyện gì, nhưng ta lại biết, Như Tuyết vốn dĩ lòng đầy kì vọng đến đó, nhưng lại phẫn nộ quay về kinh, hơn nữa, hễ nhắc đến nàng, hiển nhiên trong mắt đệ ấy ngoài giận tar a, cư nhiên còn nồng nặc sự đố kị.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta đột nhiên cảm thấy trong lòng thấp thỏm không yên, nhưng ta lại không có tâm trạng suy nghĩ việc của Như Tuyết và nàng, bởi vì công chúa Tử Việt quốc đã đến, dưới sự an bài cố ý của phụ hoàng, ta cần phải bồi nàng ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Công chúa Tử Việt quốc là một người bướm bỉnh, ta rất không thích người nữ tử như vậy, chua ngoa hà khắc không nói gì, còn tâm địa tàn độc, không lẽ ta thật sự phải cùng người nữ tử như vậy bầu bạn cả đời sao? Không, nếu như là vậy, ta nghĩ ta sẽ không nhịn được giết nàng ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng mà sự việc xảy ra tiếp đó, hiện rõ sự lo lắng của ta là sư thừa, bởi vì công chúa Tử Việt quốc kia căn bản không chấm ta, sau khi lần đầu tiên trong ngự hoa viên gặp được Như Tuyết, cư nhiên chủ động nói với phụ hoàng, nàng ta muốn thành thân cùng Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nghe thấy tin tức này, phút chốc ta thở phào nhẹ người, nếu như nàng ta đã tự mình đề ra, vậy thì biểu hiện rõ, nàng ta tuyệt đối không thành thân với ta, nhưng trong lúc ta thở phào nhẹ người, ta cũng không thể không lo lắng cho Như Tuyết và nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Như Tuyết rõ ràng đã yêu nàng, công chúa Tử Việt quốc xen vào, không biết Như Tuyết sẽ thế nào?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>May là, phụ hoàng không lập tức đồng ý điều kiện của công chúa Tử Việt quốc, mà cho người đi tuyên nàng từ Lăng Phong huyện trở về.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Khi nghe thấy tin nàng hồi cung, trong lòng ta phảng phất như có thứ gì đó đâm phải, biết được Như Tuyết muốn cưới vương phi khác, trong lòng nàng sẽ nghĩ thế nào? Nàng sẽ buồn chăng?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta mượn cớ bồi công chúa Tử Việt quốc, lần nữa đến thất vương phủ, nhưng không ngờ, ta lần nữa gặp được nàng nàng vẫn xinh đẹp như vậy, đẹp đến khiến lòng người rung đến, những ngày tháng gian khổ đến Lăng Phong huyện trị thủy, không hề mang đi chút mĩ lệ nào của nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Có lẽ cũng xuất phát từ đố kị, công chúa Tử Việt quốc đột nhiên ra lời làm khó, nhưng vẻ mặt trên mặt nàng từ đầu đến cuối vẫn lãnh đạm, nàng thật sự không để tâm sao? Nàng thật sự không động lòng với Như Tuyết? Tại sao nhìn thấy Như Tuyết và công chúa Tử Việt quốc thân mật như vậy, nàng vẫn không có chút cảm xúc?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nghĩ tới đây, trong lòng ta cư nhiên thầm vui mừng, nhưng trong giây phút nàng quay lưng rời khỏi, ta lại nhìn thấy rõ sự thất vọng trong đáy mắt nàng, trong phút chốc, lòng đã trầm xuống.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Thì ra, trong lòng nàng không hề không có chút tình cảm với Như Tuyết như vẻ ngoài của nàng, kì thực, nàng đã yêu Như Tuyết, chỉ là nàng không để mình lộ ra mà thôi!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Vẻ mặt này, ta đã thấy qua không ít, bởi vì ta từng hoa tâm bên ngoài, trong phủ cũng có không ít mĩ nhân và thị nhân, những nữ tử đó, tuy vẻ ngoài tỏ ra bình thường, nhưng khi bị ta lạnh nhạt thì sẽ lộ ra vẻ thất vọng như vậy, ánh mắt u oán.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta quay đầu nhìn về phía Như Tuyết, ta phát hiện ánh mắt đệ ấy thoáng qua tia đau khổ và không nỡ, hai người này, thật là cố chấp a, rõ ràng là cùng thích nhau, lại hà tất phải hành hạ lẫn nhau như vậy?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta cũng không còn tâm trạng ở lại thất vương phủ, trong giờ khắc ấy, ta chỉ muốn rời khỏi, rời khỏi cái nơi khiến ta thất vọng vô cùng này, lặng lẽ rời khỏi cái nơi vạn phần buồn lòng này.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không biết Như Tuyết nghĩ thế nào, ta cũng từng thử hỏi qua đệ ấy, hỏi đệ ấy có phải muốn lấy công chúa Tử Việt quốc, nhưng câu trả lời của Như Tuyết, lại khiến ta giật mình.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trước nay ta đều không biết, sau lưng vẻ lãnh đạm của Như Tuyết, lại có một trái tim bảo bọc nàng như vậy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 315: phiên ngoại của Lãnh Như Phong &#8212; &#8211; gặp nhau vốn dĩ là sai lầm 7</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và quyết định của Như Tuyết, càng ngoài dự đoán của ta, vì không để nàng chịu một chút tổn hại nào, đệ ấy cư nhiên quyết định hưu nàng ra khỏi phủ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Quyết định này, khiến lòng ta thầm thở dài, Như Tuyết rõ ràng là yêu nàng, nhưng đệ ấy làm như vậy, có lẽ nàng sẽ hiểu lầm mà hận Như Tuyết chăng?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta rất lo cho Như Tuyết, nhưng đồng thời trong lòng cũng rất không thoải mái, là vì nguyên do ta cũng thích nàng sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sự việc quả như lời Như Tuyết nói, khi Như Tuyết biểu lộ rõ với công chúa Tử Việt quốc sẽ không thành thân cùng nàng ta, công chúa Tử Việt quốc đại nộ, cư nhiên không tiếc lấy cớ xuất binh, uy hiếp phụ hoàng, vì Tây Diệm, dù cho phụ hoàng đối với Như Tuyết vạn phần sủng ái, cũng không thể không nhịn đau nhốt Như Tuyết vào trong lao.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Như Tuyết bị nhốt, lòng ta nóng như lửa đốt, trong lúc hết cách, ta chỉ còn cách đi tìm nàng, bởi vì, Như Tuyết có thể nói là vì nàng mới bị phụ hoàng nhốt lại, cho nên, ta cần phải nói với nàng chân tướng, có lẽ với thân phận đặc biệt của nàng, hoặc giả cũng nói không chừng có thể cứu được Như Tuyết ra.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và dự liệu của ta không sai, sau khi nàng biết được tất cả những gì Như Tuyết làm đều là vì nàng, ta nhìn thấy được sự đau lòng trong mắt nàng, nàng suy cho cùng cũng vẫn quan tâm Như Tuyết, bởi vì, có lẽ ngay cả nàng cũng không biết, kì thực trong lòng nàng, sớm đã có Như Tuyết rồi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta và nàng cùng vạch kế hoạch, sau đó mới đưa nàng vào cung gặp phụ hoàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta sỡ dĩ làm như vậy là vì ta biết, trong lòng phụ hoàng, đã khẳng định nàng là người định mệnh trong truyền thuyết trăm năm đó, vì để tìm được bảo tàng thất lạc trăm năm trước của Tây Diệm, vì để có thể thuận lời vượt qua đại nạn trăm năm của Tây Diệm, ta tin, phụ hoàng nhất định đồng ý thả Như Tuyết, dù cho có cùng Tử Việt quốc ác giao cũng không tiếc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sự việc rất thuận lợi, phụ hoàng quả nhiên đồng ý yêu cầu của nàng, thả Như Tuyết từ trong lao ra, hơn nữa, với tốc độ nhanh nhất, đưa nàng và Như Tuyết rời khỏi kinh thành.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sau khi biết được tin này, trái tim vốn dĩ phập phồng của ta, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nhưng trong lòng khẽ lại sự thất vọng không tài nào xua đi được.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Khi ấy, ta biết nàng không yêu Như Tuyết, cho nên, ta mới có cách nghĩ không hợp lẽ với nàng, nhưng nay, hai người họ đã thương yêu nhau, ta có phải là nên buông tay rồi?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng ta rất rõ, giữa nàng và Như Tuyết, đã không còn vị trí của ta, nhưng ta lại không thể thuyết phục mình không nghĩ đến nàng, từng cái nheo mắt từng nụ cười của nàng, luôn xoay chuyển trong đầu ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Chiếc áo bào nàng mặc qua kia, bị ta len lén phái người lấy lại, mỗi khi đêm khuya thanh vắng, ta sẽ lẳng lặng sờ chiếc áo bào ấy mà chìm vào giấc ngủ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trên chiếc áo bào ấy, sớm đã không còn u hương nhàn nhạt của nàng, nhưng trong lòng ta, hơi ấm của nàng, phảng phất vẫn còn lưu lại trên áo bào.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Chiếc áo bào này, trở thành một loại kí gởi tư niệm của ta đối với nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bây giờ ta mới biết, nàng khác với những mĩ nhân ta từng thích, tình yêu của ta đối với nàng, cơ hồ xuất phát từ sâu trong thâm tâm ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và yêu một người, là việc bỗng chốc, nhưng sau khi yêu, muốn quên đi, lại là việc thời gian cả đời cũng khó làm được.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta biết, nàng và ta, có lẽ đời này kiếp này không thể, nhưng ta vẫn không cách nào quên, từng chút gần gũi với nàng, mãi mãi là việc vô cùng ngọt ngào lại đầy đau khổ trong lòng ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta tự dệt cho bản thân mình một cái lồng của tình yêu, trong cái lồng này, người bị khóa chặt trong ấy chỉ có mình ta, mà không có nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Một tháng sau, họ trở về kinh thành, nàng quả nhiên không phụ hậu vọng của phụ hoàng, tìm được bảo tàng đã thất lạc trăm năm.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và Như Tuyết, gương mặt luôn hiện vẻ âm trầm, lần đầu tiên xuất hiện nụ cười hạnh phúc ngọt ngào, đó đều là vì nàng sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Như Tuyết xin ý chỉ của phụ hoàng, hy vọng có thể cho nàng một hôn lễ trọng đại.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và phụ hoàng càng vui mừng, lập tức hạ chỉ chiếu cáo thiên hạ, và đã chọn xong hôn sự một tháng sau cử hành.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lòng ta thầm nhói đau, nhưng ta vẫn cười, chúc phúc nàng và Như Tuyết, bởi vì ta nhìn ra được, Như Tuyết thật sự yêu nàng. Chỉ cần nàng sống hạnh phúc, ta đã mãn nguyện.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tất cả sẽ trở về điểm khởi đầu, ta bắt đầu cố gắng gượng ép bản thần không nghĩ đến nàng, ta bắt đầu một lần nữa lưu luyến rừng hoa, lần nữa hồi phục ngày tháng tiêu diêu trước kia của ta, nhưng ta biết, tim của ta, đã không còn tự tại như trước nữa, trái tim ta đã trao cho nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nếu như hôn sự của họ có thể thuận lợi cử hành, có lẽ, ta sẽ hoàn toàn từ bỏ, nhưng trong một buổi sớm, khi sáng sớm ta vội thượng triều, lại nhìn thấy nàng nằm hôn mê dưới đất.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sao nàng lại ở đây lúc này? Nàng lúc này không phải nên ở thất vương phủ sao? Trong lòng ta ngờ hoặc, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của nàng, ta không nghĩ nhiều, trực tiếp đưa nàng vào cung.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đợi khi ta hạ triều, nàng đã tỉnh lại, nàng nhìn ta, và nói ra một cái tên ta không ngờ đến. Nàng hỏi ta có phải quen biết Liên Đường.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Liên Đường, ta đương nhiên là quen biết, nhưng sao nàng lại nhắc đến Liên Đường?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Mấy năm trước, Liên Đường bị phụ hoàng chỉ hôn ra khỏi cung, tên Liên Đường đã trở thành điều cấm kị trong cung, trong cung, cách lão cung nhân, không ai không biết đến việc của Liên Đường và Như Tuyết, nhưng lại vì nguyên do của phụ hoàng, không ai dám nhắc đến.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn nàng sao lại biết Liên Đường? Nhìn sự tổn thương và thất vọng lộ ra trong mắt nàng, lòng ta đang thầm nhói đau, không lẽ, nàng là vì việc trước kia của Liên Đường và Như Tuyết nên mới thương tâm như vậy?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 316: phiên ngoại của Lãnh Như Phong &#8212; &#8211; gặp nhau vốn dĩ là sai lầm 8</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta nhìn ánh mắt trống không của nàng, không nhịn được hỏi nàng sao biết được Liên Đường, và câu trả lời của nàng, lại khiến ta giật mình, nàng nói, Liên Đường đang ở thất vương phủ!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sao có thể, nếu như không phải chính miệng nàng nói ra, ta cơ hồ không dám tin, Liên Đường không phải đã gả người rồi sao? Sao ả lại ở thất vương phủ? Sao ả vào được thất vương phủ? Không lẽ Như Tuyết từ đầu đến cuối vẫn tình cũ chưa dứt với Liên Đường?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta nghĩ đến một khả năng, vì ta nghĩ đến Ưu Lạc Nhạn, Như Tuyết từng tiếp cận Ưu Lạc Nhạn, là vì dung mạo của ả ta và Liên Đường có vài phần giống nhau, không lẽ, vạn phần bảo bọc và yêu thương trước kia của Như Tuyết đối với nàng, cũng là xem nàng như vật thay thế Liên Đường sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nghĩ tới đây, lòng ta bất giác trầm xuống, hai tay vô thức siết chặt lại, trong giây phút này, trong lòng ta cư nhiên đầy giận dữ đối với Như Tuyết, nếu như đệ ấy như vậy, ta tuyệt đối sẽ không nhịn được đánh đệ ấy một trận!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sao đệ ấy có thể như thế? Sao đệ ấy có thể đối với nàng như vậy? Nàng không giống với Ưu Lạc Nhạn, nàng là một nữ tử tốt không dễ có, không nên gặp phải đối đãi không công bằng như vậy!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng không phát giác được sự phẫn nộ và thương tiếc của ta, nàng ngẩn đầu nhìn ta, ánh mắt đầy cố chấp, nàng nói, ta muốn biết tất cả.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhìn nước mắt dần lăn dài trên gương mặt trắng bệch của nàng, lòng ta đau đớn, trong phút chốc, ta cơ hồ suýt nữa không khống chế được ôm nàng vào lòng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta miễn cưỡng đè nén bản thân, nhưng ta lại không thể cự tuyệt thỉnh cầu của nàng, nàng không nên bị giấu việc này, vì nàng rất nhanh sẽ trở thành thê tử của Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta nói với nàng tất cả, nhìn sự đau khổ và tuyệt vọng trong mắt nàng, ta không còn nhịn được tư niệm điên cuồng, đưa tay, ôm nàng vào lòng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong giờ khắc ấy, lòng ta cư nhiên không khống chế được run rẩy, ta nhẹ nhàng, rất cẩn thận ôm lấy nàng, mỗi động tác của ta đều cẩn trọng biết bao, ta sợ kinh động đến nàng, ta sợ nàng sẽ không chút do dự đẩy ta ra.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ngửi mùi u hương từ trên người nàng truyền lại, trong thoáng chốc, ta phảng phất như cảm thấy thời gian cách lần trước đã qua cả một kiếp.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng ta thầm cầu mong, hy vọng ông trời có thể để ta lẳng lặng ôm nàng như vậy, hy vọng thời gian sẽ không trôi đi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng, giấc mơ dù có đẹp, cũng sẽ có lúc tỉnh lại, thời gian ôm lấy nàng, mới ngẳn ngủi có vài phút, nàng đã rời khỏi vòng tay của ta, trong giây phút nàng rời khỏi, lòng ta thất vọng nặng nề!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong mắt nàng có sự tuyệt quyết, nàng cố chấp nhìn ta, bảo ta đưa nàng đến gặp phụ hoàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không biết nàng muốn làm gì, nhưng ta biết, đối với tất cả yêu cầu của nàng, ta đều không thể cự tuyệt, ta cũng không cự tuyệt được!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên, không ngoài dự liệu, nàng cư nhiên thật sự đều ra thoái hôn với phụ hoàng, và phụ hoàng phẫn nộ, lập tức cự tuyệt nàng, ta nhìn bộ dạng khó xử của nàng, tuy biết phụ hoàng tuyệt đối không đồng ý cho nàng thoái hôn cùng Như Tuyết, nhưng ta vẫn không nhịn được mở miệng thay nàng nói.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Dù cho ta biết, việc này sẽ khiến phụ hoàng đại nộ, nhưng ta vẫn không nhịn được đem chuyện Liên Đường đang ở thất vương phủ nói với phụ hoàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta biết, dù cho phụ hoàng biết được việc của Liên Đường, vậy cũng không có nghĩa phụ hoàng sẽ đồng ý cho nàng và Như Tuyết thoái hôn, bởi vì ta biết, năm ấy sau khi phụ hoàng chỉ hôn Liên Đường ra khỏi cung, trong lòng luôn cảm thấy có lỗi với Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và năm ấy phụ hoàng không đồng ý cho Như Tuyết ở cùng với Liên Đường, chẳng qua chỉ vì Liên Đường là một cô nhi, Liên Đường không thể trở thành chính phi của Như Tuyết, đây chính là một nguyên nhân, còn có một nguyên nhân nữa là, khi ấy Như Tuyết còn nhỏ, cho nên phụ hoàng mới đưa ra quyết định này, thậm chí không để Liên Đường trở thành thị nhân của Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Quả nhiên, quyết định của phụ hoàng vẫn không thay đổi, người thậm chí không nói làm sao xử lí Liên Đường, người chỉ lãnh đạm bảo nàng đợi, đợi một tháng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và ta biết, đây chẳng qua chỉ là cái cớ phụ hoàng tạm thời an ủi nàng mà thôi! thân phận của nàng khác với người thường, nàng là người định mệnh trong truyền thuyết trăm năm, phụ hoàng sao có thể đồng ý cho nàng và Như Tuyết thoái hôn?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không cách nào an ủi nàng, chỉ có thể lẳng lặng tiễn nàng về thất vương phủ, nhìn đôi mắt không động của nàng, lòng ta nhói đau, nhưng ta lại không thể làm gì, bởi vì, ta chỉ là một người ngoài, ta không có tư cách an ủi nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Điều duy nhất ta có thể làm, chính là trong lòng thầm hy vọng, Như Tuyết đừng bị tình cũ ngày trước làm mờ đôi mắt, nhìn không thấy vẻ đẹp của nàng, ta không thể cho nàng hạnh phúc, nhưng ta hy vọng Như Tuyết có thể, ta hy vọng Như Tuyết có thể thay ta chăm sóc tốt cho nàng, không để nàng chịu một chút tổn hại nào!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên đối với sự xuất hiện của Liên Đường, trong lòng ta có cảm giác ngờ hoặc, luôn cảm thấy sự xuất hiện của ả không đơn giản, ta cần phải điều tra rõ ràng, sau lưng sự xuất hiện của ả, rốt cuộc là có âm mưu gì.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Liên Đường, có thể nói từ nhỏ cùng lớn lên với ta và Như Tuyết, ả vốn không xinh đẹp, dung mạo chỉ có thể xem là thanh tú, nhưng ả lại có sự yếu đuối khiến người khác không nhịn được trỗi lòng thương tiếc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ấn tượng của ả đối với ta, luôn là một vẻ cúi mi thuận nhãn, bộ dạng cực kì ôn nhu yếu đuối, nhưng không biết tại sao, trong thâm tâm ta lại có sự phòng bị đối với ả.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Có lẽ là do từng có một lần, ả xem như vô ý xông vào lòng ta chăng? Ta không biết có phải là vì nguyên nhân này không, nhưng ta luôn cảm thấy, con người Liên Đường không đơn giản!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nghĩ tới đây, ta một khắc cũng không chậm trễ, về đến phủ, đã phái người đi điều tra mọi việc của Liên Đường.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 317: phiên ngoại của Lãnh Như Phong &#8212; &#8211; gặp nhau vốn dĩ là sai lầm 9</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Rất nhanh, ta đã điều tra được mọi việc của Liên Đường, và biết được trước khi ả bị phu gia bỏ, có qua lại mật thiết với thái tử phi Ưu Lạc Nhạn.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Điều này thật sự khiến sự hoài nghi trong lòng ta càng gia tăng, ả nếu như có quan hệ mật thiết với thái tử phi Ưu Lạc Nhạn, phu gia ả sao lại không biết? Hơn nữa, chỉ dựa vào điểm này, phu gia ả càng không dám tùy tiện hưu ả, năm ấy, ả thành thân, là do phụ hoàng đích thân chỉ hôn!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Hơn nữa lần này, Liên Đường đột nhiên bị từ, đến sống ở thất vương phủ, một loạt sự việc này thật sự quá quỷ dị.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta hạ quyết tâm điều tra rõ ràng, bởi vì, ta không biết Liên Đường rốt cuộc thế nào, sau lưng ả, còn có âm mưu gì!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Dưới sự điều tra tỉ mỉ của ta, chân tướng rất nhanh nổi lên mặt nước, thì ra, tất cả mọi việc này, đều là do đại hoàng huynh giở trò, bất kể Ưu Lạc Nhạn, hay Liên Đường, chẳng qua đều chỉ là con cờ bị đại hoàng huynh lợi dụng mà thôi!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sau khi ta biết được chân tướng, trong lòng ta càng lo lắng, lòng ta từ đầu đến cuối vẫn nhớ đến nàng, trong cơn thấp thỏm không yên, ta vội vàng đến thất vương phủ, và ta không ngờ rằng, quyết định này, khiến ta hối hận vô cùng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Khi ta vội vàng đến thất vương phủ, đến Vô Trần điện nơi nàng ở, đúng lúc nhìn thấy màn Như Tuyết ôm Liên Đường, còn nàng, lại tuyệt vọng nhìn Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không biết xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn bộ dạng của Liên Đường, trong lòng ta đã thầm có đáp án.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đúng lúc ta muốn vạch trần âm mưu của Liên Đường, và chính vào lúc này, Liên Đường đột nhiên ngất đi, là thật sự ngất đi sao? Ta không biết. Có lẽ là do ta cảm giác sai, khi Như Tuyết ôm Liên Đường rời khỏi, ta cư nhiên nhìn thấy khóe môi ả lộ ra nụ cười đắc chí.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ánh mắt ta rơi vào gương mặt trắng bệch của nàng, ánh mắt nàng nồng nặc đau đớn, khiến ta vô thức muốn an ủi nàng, nhưng ta phát hiện, ta cái gì cũng không nói ra được, ta chỉ có thể bất lực giải thích cho hành động khi nãy của Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng nhìn nước mắt trên mặt nàng, ta phát hiện, ta không còn nói tiếp được nữa.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng nhìn ta, ánh mắt đầy tuyệt vọng, nàng nói với ta, bảo ta đưa nàng rời khỏi thất vương phủ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Hai tay nàng níu lấy tay áo ta, trong giờ khắc ấy, nàng nhìn cứ như đứa bé yếu đuối bất lực, càng khiến lòng ta nhói từng cơn đau.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không cách nào cự tuyệt nàng, ta không muốn làm trái tâm ý của mình, ta ôm nàng vào lòng, phảng phất như muốn xác định hỏi nàng, nàng có biết bản thân đang làm gì không?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng không trả lời, nàng chỉ nước mắt đầy mặt nhìn ta kiên quyết gật đầu, lòng ta, trong giây phút ấy cơ hồ đồng thời run rẩy kịch liệt, phảng phất như có thứ gì đó đang trào dâng trong máu ta, ta nắm lấy tay nàng, ngữ khí run rẩy nói với nàng, ta đưa nàng rời khỏi!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong giây phút đó, ta cơ hồ ngay cả một tia do dự của không, có lẽ, đây là điều ta luôn muốn làm, nhưng lại luôn bị ta đè nén trong đáy lòng không dám thực hiện.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và lúc ấy, ta căn bản không nghĩ đến Như Tuyết, ta chỉ có một ý nghĩ, đó là đưa nàng rời khỏi!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nếu như đã có quyết định, ta sẽ không còn do dự nữa, ta rất nhanh đã bố trí xong tất cả, đưa nàng rời khỏi, một khắc cũng không chậm trễ rời khỏi thất vương phủ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trên đường đi, cực kì thuận lợi, đợi khi xe ngựa đến một nơi gọi là Thanh Sơn trấn, bọn ta mới dừng lại.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta sắp xếp cho nàng và Vân Nhi ở trong khách điếm, bởi vì ta còn có một số việc chưa giải quyết xong, cho nên, ta cần phải về kinh thành một chuyến.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta để Lạc Tranh ở lại bảo vệ họ, sau đó cưỡi ngựa nhanh chóng trở về kinh thành.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta cuối cùng vẫn cảm thấy có lỗi với Như Tuyết, tuy nhiên, đệ ấy đã tổn hại nàng, nhưng ta vẫn muốn cho đệ ấy một cơ hội, nếu như đệ ấy thật sự yêu nàng, ta sẽ tuyệt đối không cứ như vậy mà đưa nàng rời khỏi, nếu như đệ ấy không yêu nàng, vậy thì, ta sẽ có thể không còn lo lắng chuyện gì, đưa nàng rời xa nơi này.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta đã viết một bức thư hàm, sau đó sai người đưa đến cho Như Tuyết, sau đó quay lại Thanh Sơn trấn.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trở lại Thanh Sơn trấn, đã rất khuya, trong lòng ta có chút mơ hồ, dưới ánh đèn, ta và nàng lẳng lặng ngồi cùng nhau, điều này, cứ như một giấc mơ, một giấc mơ luôn giấu trong thâm tâm ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng, giấc mơ này, rất nhanh đã bị người phá vỡ, người đến không phải là Như Tuyết như trong dự liệu của ta, mà là đại hoàng huynh!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong giờ khắc này, ta đột nhiên hiểu rõ âm mưu của đại hoàng huynh, ta cư nhiên bất tri bất giác rơi vào âm mưu của đại hoàng huynh.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Vì để nàng không rơi vào tay đại hoàng huynh, ta vội vàng đưa nàng rời khỏi khách điếm, lên đường trong đêm, nhưng bọn ta cuối cùng vẫn chậm một bước, bọn ta bị đại hoàng huynh ngăn lại.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bất đắc dĩ, ta chỉ còn cách phân phó Lạc Tranh đưa nàng đi trước.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và quyết định này, khiến những ngày tháng sau này của ta, luôn hối hận vô cùng, nếu như ta sớm biết được, nàng sẽ gặp nguy hiểm, ta thà rằng khi ấy nàng bị đại hoàng huynh đưa đi, cũng không để nàng rời khỏi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên, mọi việc sớm đã định sẵn, khi ta đến đấy, dưới đáy vực chỉ còn tàn cốt xe ngựa, và một vũng máu lớn, trong giây phút đó tim ta cơ hồ vỡ vụn! Nàng ở đâu? Nàng có bị thương không?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không biết, đầu óc ta trống không, ta mai mộc tìm hết cả đáy vực, nhưng đến cuối cùng vẫn không tìm được hình bóng của nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng rốt cuộc ở đâu? Không lẽ nàng rơi vào tay đại hoàng huynh sao? Nếu như không phải rơi vào tay đại hoàng huynh, vậy thì bây giờ nàng ở đâu? Nàng sao rồi? trong giây phút đó, ta cơ hồ không dám tưởng tượng, ta đang sợ, thật sự sợ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta không biết mình làm sao về đến khách điếm, nhưng ta lại gặp được Như Tuyết vội vàng chạy đến, nhìn thấy đệ ấy, trong lòng ta dâng cơn phẫn nộ, lần đầu tiên trong đời, ta ra tay với đệ ấy, ta đánh đệ ấy một quyền! Đều là tại đệ ấy, nếu như không phải đệ ấy làm cho trái tim nàng tổn thương, nàng bây giờ sao lại rơi xuống đáy vực, đến nay sống chết không rõ?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 318: phiên ngoại của Lãnh Như Phong &#8212; &#8211; gặp nhau vốn dĩ là sai lầm 10</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Từ sau khi ở Thanh Sơn trấn trở về kinh thành, nhìn gương mặt Như Tuyết ngày càng tiều tụy, ta mới phát hiện, thì ra, đệ ấy lún sâu hơn ta, dù cho nàng đã mất tích, nhưng ta và Như Tuyết vẫn không bỏ cuộc, cơ hồ phái người tìm khắp cả Tây Diệm.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng, bất kể phái bao nhiêu người đi tìm, nàng vẫn như viên đá chìm vào đại dương, một chút tin tức cũng không có.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Như Tuyết đã thay đổi, đệ ấy trở nên trầm mặc hơn trước, đau thương vẫn xoay chuyển trong đôi mâu đen thâm trầm của đệ ấy, ta biết, lòng đệ ấy, đã theo nàng mà đi, đời này kiếp này, ngoài nàng ra, đã không còn ai có thể chạm vào trái tim của đệ ấy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn ta, lại có gì khác? Nhưng, ta suy cho cùng vẫn không khó chịu như đệ ấy, bởi vì, nàng từ đầu đến cuối đều không thuộc về ta, tình yêu của ta đối với nàng, dù cho có thêm sâu, lòng có thêm đâu, cũng không thể tuyên tiết ra như Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Chiến sự ở biên cương căng thẳng, Như Tuyết xin ý chỉ phụ hoàng, đích thân xuất trận đánh địch, ta vì không yên tâm đệ ấy, cũng theo đệ ấy đi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và khi bọn ta đi, không ngờ tới, chuyến đi này một đi, là năm năm.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong năm năm này, ta ở cùng đệ ấy, trên chiến trường không biết trải qua bao nhiều trận chiến sinh tử, nhưng đến cuối cùng, bọn ta đều bình yên vô sự mà sống sót.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong năm năm này, chiến sự ở biên cương cuối cùng cũng tuyên đoạn kết, và kết thúc chiến trận là đại bại của Tử Việt quốc. Và biên cương, cuối cùng cũng hồi phục yên bình.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng mà Như Tuyết vẫn không nguyện ý trở về kinh thành, ta biết, ở kinh thành, có vết thương mà đệ ấy không nguyện ý chạm đến, nhưng chiến sự đã bình định, ta và đệ ấy cuối cùng vẫn phải trở về kinh thành.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Một tờ thánh chỉ của phụ hoàng, khiến ta và đệ ấy, không thể không trở về kinh thành, rời khỏi cái nơi đã rời khỏi năm năm.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tất cả mọi thứ, đều không có gì thay đổi, kinh thành ở Tây Diệm, vẫn phồn hoa vô cùng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Mạc Nhã, là nữ tử của dị tộc ở biên vương, phụ thân của nàng ta, là thủ lĩnh một bộ lạc ở biên cương, trong một trận chiến, đã cứu ta và Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng ta thích Như Tuyết, nhưng lại đính thân với ta, nhưng nàng ta hiển nhiên không có hứng thú với ta, mà ngược lại cả ngày bám lấy Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn ta, lại nhẹ nhõm, ta không yêu nàng ta, ta và nàng ta đích thân, chẳng qua là vì không để Như Tuyết khó xử.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đây là điều ta nợ Như Tuyết, bởi vì, nếu như năm ấy ta không đưa nàng rời khỏi thất vương phủ, thì sẽ không rơi vào âm mưu của đại hoàng huynh, còn Như Tuyết cũng sẽ không mất đi nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên, bọn ta ai cũng không ngờ, cách biệt năm năm, khi bọn ta trở về kinh thành, Như Tuyết lại lần nữa gặp được nàng. Hơn nữa, nàng còn có một đứa con.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đó là con của Như Tuyết, có thể thấy, nàng nuôi dưỡng đứa bé rất tốt.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lần nữa gặp được nàng, ta phát hiện, lòng ta cư nhiên rất bình lặng, nhìn nụ cười mỉm trên mặt nàng, trong lòng ta đột nhiên cảm thấy như có gì đó, phút chốc hiểu ra, như có một cảm giác trút được gánh nặng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta đột nhiên phát hiện, có lẽ, tình cảm của ta đối với nàng, vốn không sâu đậm như ta tưởng, và ta còn canh cánh không quên việc khi ấy nhiều năm như vậy, chẳng qua là vì trong lòng ta cảm thấy có lỗi với Như Tuyết mà thôi, có lẽ, khi ấy ta và nàng gặp nhau, chính là một sai lầm.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nay, nàng trở về bên cạnh Như Tuyết, lòng ta cũng có thể từ bỏ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Có lẽ, là do sự xuất hiện của nàng, Mạc Nhã luôn chua ngoa bộc trực không còn bám lấy Như Tuyết nữa, mà ngược lại thường đến than oán với ta, đấu khẩu, cơ hồ trở thành việc mỗi ngày ta và Mạc Nhã cần phải làm.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Dần dần, ta phát hiện, kì thực, Mạc Nhã tuy có lúc không nói lí lẽ, cũng rất chua ngoa, nhưng nàng ta vẫn rất khả ái, tâm tư nàng ta đơn thuần, không có tâm cơ gì, người nữ tử như vậy, có lẽ thật sự thích hợp trở thành vương phi của ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng ta, cũng dần dần chấp nhận Mạc Nhã. Mạc Nhã cũng phảng phất dần dần quên đi Như Tuyết, thậm chí còn chủ động đều ra, muốn dọn đến phủ của ta ở.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta đã dần dần quên nàng, ta không còn thường xuyên nghĩ đến nàng, còn Mạc Nhã, ta tuy không thể nói là yêu nàng ta, nhưng nàng ta suy cho cùng vẫn hớp với ta nhất.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Có lẽ, kết cục này, là tốt nhất, không phải sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ta cuối cùng cũng từ bỏ mối tình không thuộc về ta, không còn vì việc năm năm trước mà cảm thấy áy náy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Dưới kế hoạch của phụ hoàng, đại hoàng huynh bị phế đi ngôi vị thái tử, phối đi nơi cách kinh thành xa nhất, còn Như Tuyết, cuối cùng cũng trở thành thái tử, nàng, cuối cùng trở về bên cạnh Như Tuyết, tìm được hạnh phúc thuộc về nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn ta, sai khi Như Tuyết được lập làm thái tử, cũng thành thân với Mạc Nhã, chỉ là, ngày tháng của ta không hạnh phúc như Như Tuyết, đó là vì, Mạc Nhã cực kì ghen tuông, trước ngày đại hôn với ta, cư nhiên tự ra chủ trương, đưa hết các mĩ nhân trong phủ của ta từng người từng người mọt ra khỏi phủ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhìn những mĩ nhân ấy đi xa, lòng ta đang rỉ máu, vạn phần không nỡ, nhữngi mĩ nhân ôn nhu đó ta không còn có thể chạm vào được nữa, từ nay trong phủ của ta chỉ có một vương phi hung dữ, nàng ta, chính là Mạc Nhã.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng có một điểm, khiến lòng ta cảm thấy có chút cân bằng, đó là Như Tuyết đáng thương, kết cục của đệ ấy cũng như ta, sau khi đệ ấy đăng cơ, cư nhiên không thể có tam cung lục viện, sau khi biết được tin này, lòng ta cuối cùng cũng cảm thấy cân bằng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhìn nụ cười tươi của Mạc Nhã, ta đột nhiên cảm thấy, kì thực, cả đời này bồi cạnh người nữ nhân nhìn có vẻ hung dữ, nhưng thật chất đơn thuần như giấy này cũng không tệ, nhưng vậy, cũng là một loại hạnh phúc, đúng không?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn Như Tuyết, e là trong lòng đệ ấy cũng có cách nghĩ như ta chăng? Đệ ấy yêu nàng, cho nên, mọi việc mới chìu nàng, và bảo bọc nàng cả đời, là điều đệ ấy muốn làm nhất.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Giống như ta, hôm nay sau khi gió mưa qua đi, ta cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc của ta &#8212; &#8211; Mạc Nhã, vương phi của ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1613/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1613&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/02/14/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-309-318/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>16</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/503c81fec7b87331cfd88fac069ea5b4?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">blueangeloftheheaven</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Người xa lạ thân yêu &#8212; tiết tử</title>
		<link>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/29/ng%c6%b0%c6%a1%cc%80i-xa-la%cc%a3-than-yeu-tie%cc%81t-t%c6%b0%cc%89/</link>
		<comments>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/29/ng%c6%b0%c6%a1%cc%80i-xa-la%cc%a3-than-yeu-tie%cc%81t-t%c6%b0%cc%89/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 29 Jan 2012 12:01:53 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phi Phi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Người xa lạ thân yêu]]></category>
		<category><![CDATA[người xa lạ thân yêu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://tuyetphiphi.wordpress.com/?p=1597</guid>
		<description><![CDATA[Tiết tử:  Tạm biệt ánh mặt trời Đêm khuya rồi, đêm tối rồi, vào thu gió lạnh thổi rơi từng chiếc lá, cuốn lên, bay lượn, rơi xuống……. Một bóng người đơn bóng cô độc, từ xa nhìn lại, phảng phất như đá bất động ngồi sững trên băng ghế dài kế cạnh xích đu <a href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/29/ng%c6%b0%c6%a1%cc%80i-xa-la%cc%a3-than-yeu-tie%cc%81t-t%c6%b0%cc%89/" class="excerpt-more-link">[&#8230;]</a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1597&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Tiết tử:  Tạm biệt ánh mặt trời</strong></p>
<p>Đêm khuya rồi, đêm tối rồi, vào thu gió lạnh thổi rơi từng chiếc lá, cuốn lên, bay lượn, rơi xuống……. Một bóng người đơn bóng cô độc, từ xa nhìn lại, phảng phất như đá bất động ngồi sững trên băng ghế dài kế cạnh xích đu ngoài công viên, bàng hoàng chăm chú nhìn đôi tình nhân cuối cùng thắm thiết rời khỏi, bồi cạnh cô chỉ còn đèn đường và cảm giác cô độc tuyệt vọng trong lòng.</p>
<p><span id="more-1597"></span></p>
<p>Bà chủ tiệm tạp hóa cạnh công viên đẩy đẩy người bạn đời đang bận đóng cánh cửa sắt. “ông lão, ông nhìn xem đứa trẻ kia, từ khi còn sáng đợi đến nay……..”</p>
<p>Ông chủ tiệm tạp hóa dừng động tác trên tay lại, nhìn theo hướng vợ chỉ. “ai da, đến từ sớm rồi! vẫn còn đang đợi à.” ( câu này viết theo giọng đọc của người già, ta đọc chữ hiểu chữ ko, thông cảm nhé!)</p>
<p>Bà chủ thở dài nói: “tội nghiệp thật! Đợi mãi không đợi được người yêu.”</p>
<p>Ông chủ không nói gì lẳng lặng kéo cửa sắt, lúc này, một bóng người tựa tượng điêu khắc nghe tiếng tiếng nói từ từ quay đầu lại, đôi mắt cô độc vô thần nhìn cánh cửa sắt hạ xuống, tia hy vọng cuối cùng trong lòng cũng lịm tắt.</p>
<p>Mùa thu lạnh quá a……mùa thu năm sau, cùng một công viên, cùng một băng ghế dài, cùng một thời gian.</p>
<p>Hai vợ chồng chủ tiệm tạp hóa sau khi kéo cánh cửa sắt xuống, lẳng lặng nhìn thân ảnh nhỏ bé từ từ, luyến tiếc đứng dậy, tiếng thở dài của cô vang vọng trong đêm thu thê lương vắng vẻ khiến người ta chua chát, không nỡ biết bao, không còn nhịn được nước mắt, nhỏ giọt rơi trên gương mặt đứa trẻ sơ sing trong vòng tay.</p>
<p>Lại một năm nữa.</p>
<p>“mami, con muốn uống uống.” Đôi mắt to xanh như màu biển, khẩn cầu nhìn người mẹ.</p>
<p>Cô gái dắt tay đứa con trai yêu quý đến cửa tiệm tạp hóa mua một lon nước ngọt, đây là lần đầu tiên vợ chồng ông chủ nhìn thấy dung mạo thanh lệ của cô gái, cùng với đứa con trai đẹp như búp bê của cô.</p>
<p>Lại một năm.</p>
<p>“bà ơi, con học mẫu giáo rồi đấy!” tiếng bé trai hưng phấn gọi.</p>
<p>“thật à! Giỏi lắm, đây, bà tặng cháu một lon Super Supou*.” Bà chủ cười rồi lấy trong tủ đá ra một lon nước giải khát.</p>
<p>“không được a! mami nói không được tùy tiện lấy đồ của người ta.” Cái đầu nhỏ liếc nhìn người mẹ ngồi trên băng ghế dài. “mami cho con tiền, con dùng để mua là được rồi.”</p>
<p>Nhóc con bầu bĩnh cầm lon nước giải khát lắc lắc lư lư chạy về phía người mẹ.</p>
<p>Năm thứ năm.</p>
<p>“mami, con không đi học mẫu giáo có được không?” tiếng bé trai xinh đẹp nói.</p>
<p>“tại sao?” cô gái yêu thương vuốt ve mái tóc lấp lánh màu vàng mật.</p>
<p>Bé trai cúi đầu cắn chặt môi không nói gì.</p>
<p>Sự áy náy sâu trong ánh mắt cô gái càng nồng. “xin lỗi, thứ lỗi cho mami, thứ lỗi cho mami….”</p>
<p>“mami.” Bé trai ngẩn đầu gọi một tiếng.</p>
<p>“có chuyện gì? Tiểu Phi.” Cô gái cúi đầu nhìn cậu bé.</p>
<p>“ba sẽ không trở lại đâu.” Bé trai đột nhiên nói.</p>
<p>“………”</p>
<p>“mami…….chúng ta đừng đến nữa, ba sẽ không trở lại đâu.” Tiếng bé trai lớn thêm chút nữa.</p>
<p>“Tiểu Phi……” cô gái khó xử gọi tên cậu bé.</p>
<p>“ba không cần chúng ta đâu, mami, chúng ta không cần đến đợi nữa!” bé trai chắc như đinh đóng cột nói.</p>
<p>“…………” cô gái bất giác rơi lệ.</p>
<p>“mami, đừng khóc, ba không cần chúng ta cũng không sao, con đã lớn rồi, con sẽ chăm sóc người.”</p>
<p>Vẻ mặt bé trai nghiêm túc.</p>
<p>Cô gái hít một hơi thật sâu, thu lại nước mắt còn lại, đồng thời đem tất cả nỗi đau chôn vào sâu tận đáy lòng, cô nở nụ cười kiên cường dũng cảm, dịu dàng nhưng có sức ôm con trai vào lòng.</p>
<p>“đúng vậy, con trai, chúng ta sẽ không đợi nữa, ba con sẽ không trở lại. Sau này chỉ có hai mẹ con chúng ta, chúng ta vẫn có thể sống tốt, đúng không?”</p>
<p>Đứa bé ngước nụ cười mếu còn mang nước mắt. “đúng, mami, con sẽ chăm sóc người.”</p>
<p>“được!” cô gái yêu thương xoa xoa mái tóc vàng của cậu bé. “vậy sau này mami sẽ dựa vào con!”</p>
<p>Bé trai kiêu ngạo gật đầu.</p>
<p>Cô gái vừa lòng lại thương cảm ngẩn đầu nhìn mặt trời ẩn sau đám mây trắng, cô thầm thở dài một tiếng&#8212;&#8212;-</p>
<p>Tạm biệt, ánh mặt trời!</p>
<p>____________________________________</p>
<p>* Super  Supou là một loại nước giải khát.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1597/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1597&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/29/ng%c6%b0%c6%a1%cc%80i-xa-la%cc%a3-than-yeu-tie%cc%81t-t%c6%b0%cc%89/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>14</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/503c81fec7b87331cfd88fac069ea5b4?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">blueangeloftheheaven</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Vương phi của bạo vương chương 304-308</title>
		<link>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/29/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-304-308/</link>
		<comments>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/29/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-304-308/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 29 Jan 2012 11:49:43 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phi Phi</dc:creator>
				<category><![CDATA[vương phi của bá vương]]></category>
		<category><![CDATA[Vương phi của bá vương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://tuyetphiphi.wordpress.com/?p=1594</guid>
		<description><![CDATA[Chương 304: phiên ngoại của Lãnh Như Băng &#8212; &#8211; độc bạch 1 Ta là đại hoàng tử của Tây Diệm, cũng là đương kim thái tử. Mẫu phi của ta chính là đương kim hoàng hậu, cũng là người nữ nhân có quyền thế nhất hậu cung, nhưng mẫu phi lại không phải là <a href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/29/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-304-308/" class="excerpt-more-link">[&#8230;]</a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1594&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chương 304: phiên ngoại của Lãnh Như Băng &#8212; &#8211; độc bạch 1</strong></p>
<p>Ta là đại hoàng tử của Tây Diệm, cũng là đương kim thái tử.</p>
<p>Mẫu phi của ta chính là đương kim hoàng hậu, cũng là người nữ nhân có quyền thế nhất hậu cung, nhưng mẫu phi lại không phải là người nữ nhân mà phụ hoàng yêu nhất.</p>
<p>Khi ta còn nhỏ, ta đã biết, phụ hoàng không yêu ta, người không yêu thương ta, đối với ta chỉ có nghiêm nghị, không có sủng ái.</p>
<p><span id="more-1594"></span></p>
<p>Người trước nay chưa từng bế ta, nhưng luôn bế người đệ đệ nhỏ hơn ta ba tuổi Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Bởi vì, mẫu phi của Lãnh Như Tuyết, là phi tử người yêu nhất, dù cho người nữ nhân đó đã chết, người vẫn yêu hài tử mà bà ta sinh ra.</p>
<p>Nghe nói, khi ta còn rất nhỏ, phụ hoàng từng bế qua ta, bởi vì, ta là đứa con trai đầu tiên của người, nhưng nghe mẫu hậu nói, từ khi người nữ nhân ấy vào cung, người đã bắt đầu lạnh nhạt với mẫu hậu.</p>
<p>Mẫu hậu hận người nữ nhân ấy, khi ấy, ta còn rất nhỏ, không biết mẫu hậu tại sao hận bà ta, nhưng sau này, khi ta từ từ lớn lên, ta mới biết, mẫu hậu hận bà ta là vì phụ hoàng yêu bà ta.</p>
<p>Lúc Lãnh Như Tuyết còn rất nhỏ, người nữ nhân ấy đã chết, là mẫu hậu hại chết bà ta, ta tin rằng điểm này, phụ hoàng biết rõ, nhưng người không hề làm gì mẫu hậu, ngược lại vào năm ấy, lập ta làm thái tử.</p>
<p>Nhưng đối với hai đứa con trai của người nữ nhân ấy lại cực kì yêu thương, yêu thương có thừa, thậm chí, không cho phép mẫu hậu và ta đến gần họ nửa bước.</p>
<p>Sau khi ta từ từ lớn lên, ta bắt đầu hiểu ra, kì thực, phụ hoàng tuy không làm gì mẫu hậu, nhưng trong lòng người lại rất hận mẫu hậu, từ sau khi người nữ nhân ấy chết, người chưa từng đến tẩm cung của mẫu hậu.</p>
<p>Người không hề làm gì mẫu hậu chẳng qua là vì nhà mẫu thân của mẫu hậu có thể lực không nhỏ trong triều. Người là hoàng đế, cho nên người không thể vì người nữ nhân mà mình yêu thương bị mẫu hậu hại chết mà phế đi ngôi vị hoàng hậu của mẫu hậu, nhưng người lại có thể lạnh nhạt với mẫu hậu, trong cung, một người nữ nhân bị trượng phu của mình lạnh nhạt mới là điều đáng thương nhất.</p>
<p>Ta không hận phụ hoàng đối xử với mẫu hậu như vậy, nhưng ta lại hận Lãnh Như Tuyết đoạt đi sự yêu thương của phụ hoàng mà vốn dĩ thuộc về ta, bởi vì hắn, phụ hoàng không còn sủng ái ta, bởi vì hắn, phụ hoàng mới lạnh nhạt với ta như vậy, nếu như không có hắn, ta có phải vẫn được sự chú ý của phụ hoàng?</p>
<p>Điều này, ta không biết, điều duy nhất ta biết chính là, ta hận hắn. Cho nên, ta luôn ngầm phá hoại những gì hắn có được.</p>
<p>Một lần vô ý biết được, hắn và cung nữ thân cận có tư tình, cơ hội như vậy, ta sao có thể bỏ lỡ được?</p>
<p>Ta cố ý đưa thái giám thân cận phụ hoàng đến đó trong lúc hắn và người cung nữ đó đang quấn quýt lấy nhau, quả nhiên, tên thái giám ấy đã bẩm báo với phụ hoàng những gì hắn ta nhìn thấy, phụ hoàng đại nộ, trong lòng ta thầm vui mừng, tưởng rằng từ nay về sau, phụ hoàng sẽ đối xử với ta như trước kia, lạnh nhạt với hắn, không còn sủng ái hắn nữa.</p>
<p>Nhưng ta đã sai, sau khi phụ hoàng biết được tư tình của hắn với người cung nữ, chỉ vội vàng chỉ hôn người cung nữ đưa khỏi cung, đối với hắn, vẫn sủng ái có thừa như trước.</p>
<p>Trong lòng ta không cam tâm, nhưng cũng không thể làm gì.</p>
<p>Ta từ từ lớn lên, ta đã trở nên trầm tĩnh đi rất nhiều, ta bắt đầu biết, những hành động nhỏ trước kia của mình, là không thể làm gì hắn, hơn nữa, bởi vì chuyện lần ấy, không những không đã kích được hắn, ngược lại còn khiến hắn phảng phất như thay đổi thành một con người khác, bắt đầu đối chọi với ta ở trong triều đình.</p>
<p>Ta và hắn, quan hệ cũng trở thành lửa với nước theo thời gian, và đại thần trong triều, trở thành công cụ lôi kéo của bọn ta.</p>
<p>Hắn luôn gần gũi với Ưu Lạc Nhạn nữ nhi của thừa tướng Ưu Thành Minh, có tin tức truyền ra, hắn đã đến phủ thừa tướng đề thân.</p>
<p>Ta đương nhiên không chịu thua kém, Ưu Thành Minh thân là thừa tướng, thế lực trong triều không thể xem thường, ta nào có thể bỏ qua cơ hội lôi kéo ông ta? Hắn đến phủ thừa tướng đề thân sao? Vậy thì, ta cũng đi, ta muốn xem xem, Ưu Thành Minh lão hồ ly ấy làm sao cự tuyệt ta?</p>
<p>Hơn nữa, chính trong lúc này, một thiếu niên thần bí xuất hiện, dung mạo của y cực kì bình thường, nhưng trên người lại phát ra khí chất tựa như thần tiên.</p>
<p>Y nói với ta, muốn ta cưới đại nữ nhi từ nhỏ ngốc nghếch của Ưu Thành Minh làm thái tử phi, bởi vì, con ngốc đó chính là người định mệnh trong truyền thuyết.</p>
<p>Ta nghe lời nói của y, trong lòng bất giác cười lạnh, ta căn bản không tin y, ta hoài nghi y là người Lãnh Như Tuyết phái đến, hắn cố ý muốn ta cưới một con ngốc làm phi, để thái tử ta trở thành trò cười của thiên hạ, ta sao có thể để hắn vừa ý?</p>
<p>Cho nên, trước khi thành thân, ta cho người đến thầm mua chuộc mẫu thân Ưu Lạc Nhạn, bảo bà ta khuyên nữ nhi bà ta.</p>
<p>Quả nhiên, người nữ nhân đó vì tham vinh hoa phú quý, mẫu nữ hai người vì sau này có thể trèo lên địa vì càng cao quý hơn, trong ngày đại hôn, cố ý tự biên tự diễn một màn kịch hay lên nhầm kiệu hoa.</p>
<p>Ta đúng như ý nguyện cưới Ưu Lạc Nhạn làm thái tử phi, còn Lãnh Như Tuyết cũng vì hôn sự này mà mất thể diện. Đây vốn dĩ là kết cục tốt đẹp nhất.</p>
<p>Nhưng, sự việc xảy ra sau đó, sự việc này, lại là việc làm mà cả đời này ta hối hận nhất.</p>
<p>Nếu như biết được, con ngốc khi ấy là nàng, vậy thì, ta tuyệt đối không làm như vậy, nhưng mọi việc hối hận đã muộn, là chính tay ta đẩy nàng vào tay Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Bởi vì hiếu kì, ta đêm khuya lẻn vào thất vương phủ, và vô tình gặp được nàng, nàng khi ấy đang hôn mê, ta không hề biết thân phận của nàng, bởi vì, nàng bị Lãnh Như Tuyết gián làm a hoàn, còn ta, cũng chẳng qua cho rằng nàng chỉ là một a hoàn không quan trọng trong thất vương phủ.</p>
<p>Nhìn vẻ yếu ớt của nàng dưới ánh trăng, dung mạo xinh đẹp nghiêng thành ấy, khiến cho người luôn lãnh mạc như ta, thần sai quỷ khiến mà cứu nàng, đồng thời, càng tùy ý để lại một mảnh vải trêu ghẹo nàng.</p>
<p><strong>Chương 305: phiên ngoại của Lãnh Như Băng &#8212; &#8211; độc bạch 2</strong></p>
<p>Vốn dĩ, chỉ là hành động nhàm chán nhất thời, thuận tay để lại mảnh vải, chỉ là hứng thú nhất thời của ta, rất nhanh ta đã quên người a hoàn hôn mê trong thất vương phủ kia, vì dù sao, đó cũng chỉ là một a hoàn, dù cho nàng được thị vệ tâm phúc của Lãnh Như Tuyết &#8212; Ngạo Phong đích thân đưa về phòng, cũng chẳng qua là một a hoàn, đối với đại kế của ta, cũng không có ảnh hưởng gì, càng không có giá trị lợi dung gì!</p>
<p>Vốn dĩ tưởng rằng việc này sẽ qua đi như vậy, nhưng mấy ngày sau, ta lại nhận được mệnh lệnh của phụ hoàng, bảo ta đi tìm Lãnh Như Phong cự hôn kia về cung.</p>
<p>Ta biết, Lãnh Như Phong lúc này đang trốn trong thất vương phủ, còn ta, trong ngày đại hôn đã chiếu tướng Lãnh Như Tuyết một bàn, còn chưa đi xem kịch hay, cơ hội như vậy, ta sao có thể bỏ qua?</p>
<p>Cho nên, sau khi ta nhận được mệnh lệnh của phụ hoàng, rất nhanh đã đưa thị vệ đến thất vương phủ.</p>
<p>Nếu như ta biết được, lần đi thất vương phủ này sẽ gặp nàng, sẽ khiến bản thân ta hối hận cả đời, vậy thì ta sẽ tuyệt đối không đi.</p>
<p>Nhưng trên đời này không có thuốc hối hận, lần ấy ta đến đó, và gặp được nàng, người a hoàn trong đêm tuyết ta tùy ý cứu không lâu trước, quà gặp mặt của nàng rất đặc biệt, đặc biệt đến nỗi, lần nữa gặp lại ta, cả người vô ý sà vào lòng ta.</p>
<p>Nếu như không phải nhìn thấy mấy con chó to hăm hăm sau lưng nàng, ta còn tưởng rằng đây là một màn mĩ nhân kế do chính tay Lãnh Như Tuyết bày bố.</p>
<p>Nhưng, đây không phải, bởi vì, ta nghe thấy Lãnh Như Tuyết trầm mặc gọi ra tên nàng, nàng không phải a hoàn, nàng chính là đại nữ nhi từ nhỏ ngốc nghếch của Ưu Thành Minh, vương phi của Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Nghe thấy lời của Lãnh Như Tuyết, ta giật nảy mình, cả kinh thành này ai cũng biết, đại nữ nhi của Ưu Thành Minh không những từ nhỏ ngốc nghếch, càng xấu xí như ác quỷ, người nữ tử đẹp linh động, đẹp đến nghiêng thành này chính là con ngốc trong miệng mọi người?</p>
<p>Không những ta, ngay cả Lãnh Như Phong bên cạnh cũng hiển nhiên cực kì kinh ngạc, và không biết tại sao, khi ta nhìn thấy nàng hạ giọng cúi người, trong lòng rõ ràng là cực kì hổ thẹn nhưng vẫn tỏ ra như không có gì, lúc nàng cãi nhau với Lãnh Như Tuyết, trái tim lạnh băng của ta, phút chốc dịu lại hẳn.</p>
<p>Ta có hứng thú rất lớn đối với nàng, trong phút chốc, ta cư nhiên có ý niệm hoang đường muốn ** (bị mất hai chữ này) cùng Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Nhìn vẻ mặt của Lãnh Như Tuyết, hắn hiển nhiên đối với nàng không tốt, nhưng người phát hiện cái đẹp của nàng, lại không phải chỉ có ta, tên Lãnh Như Phong kia, ánh mắt nhìn nàng cũng thoáng tia sáng ám muội, hắn ta muốn làm gì? Không lẽ hắn ta cũng thích đệ muội của mình sao?</p>
<p>Trong lòng ta cười lạnh, một màn kịch hay, không phải sắp bắt đầu rồi sao?</p>
<p>Trở về phủ thái tử, trong lòng ta cư nhiên nhớ nhung không nguôi đối với tiểu nữ nhân kia, thậm chí, rất muốn gặp lại nàng lần nữa!</p>
<p>Do đó, ta mượn cớ sinh thần của Ưu Lạc Nhạn bày tiệc, nhân cơ hội mời Lãnh Như Tuyết và nàng cùng đến, cớ của ta rất tuyệt diệu, là dùng thân phận tỉ muội của Ưu Lạc Nhạn và nàng mời nàng.</p>
<p>Ta biết, như vậy thì Lãnh Như Tuyết sẽ không cự tuyệt, bởi vì, hắn luôn không cam tâm Ưu Lạc Nhạn gả cho ta, một mực luôn canh cánh trong lòng việc lên nhầm kiệu hoa hôm đại hôn.</p>
<p>Bất kể hắn thật sự yêu Ưu Lạc Nhạn, hay chỉ là để lấy lại thể diện, hắn đều sẽ không cự tuyệt lời mời của ta.</p>
<p>Ngày hôm đó, cuối cùng cũng đến, ta lần nữa gặp được nàng, nhưng khác với lần trước, khi ánh mắt đầu tiên ta nhìn thấy nàng, nàng cư nhiên chui rúc trong lòng Lãnh Như Tuyết, nhìn hai người thân mật ôm lấy nhau, trong phút chốc, trong lòng ta bỗng nhiên có sự đố kị mãnh liệt!</p>
<p>Sự đố kị đó mãnh liệt biết bao, mãnh liệt đến mức ta cơ hồ suýt nữa mất khống chế tiến lên trước tách họ ra, ta kinh ngạc sức ảnh hưởng của nàng trong lòng ta, đồng thời lại càng kiên định quyết tâm muốn có được nàng.</p>
<p>Có lẽ là do sự xuất hiện của Ưu Lạc Nhạn, Lãnh Như Tuyết cuối cùng cũng buông nàng ra, nhưng nàng, lại dường như không để tâm sự ám muội giữa Lãnh Như Tuyết và Ưu Lạc Nhạn, ngược lại đôi mắt to linh động, phảng phất như đang bày tính gì đó, vẻ mặt ấy thật khiến người ta rất yêu thích.</p>
<p>Và tiếp sau đó, nụ cười thoải mái đó của nàng, cùng với ứng đối hợp lí, nào có nửa chút giống bộ dạng điên khùng?</p>
<p>Trong yến tiệc, nàng định trước mặt mọi người nói ra chân tướng thật sự trong đêm đại hôn, đây vừa đúng ý ta, nếu như việc Ưu Lạc Nhạn cố ý lên nhầm kiệu hoa bị mọi người biết được, vậy thì, ta có phải càng có lí do, để nàng trở về bên cạnh ta?</p>
<p>Hơn nữa, dù cho không thể cưới nàng về, nhưng lại có thể đả kích Lãnh Như Tuyết một cú.</p>
<p>Nếu như hắn biết, Ưu Lạc Nhạn luôn nói yêu hắn, trong ngày đại hôn, bản thân cố ý lên nhầm kiệu hoa, vậy thì hắn sẽ thế nào? Người kiêu ngạo như hắn, nhất định sẽ tức chết chăng?</p>
<p>Trong lòng ta đang tính toán, nhưng Lãnh Như Tuyết lại đột nhiên thay đổi chủ ý, hắn bỗng ngăn nàng lại, hắn là vì Ưu Lạc Nhạn sao? Ta cười lạnh một tiếng, Lãnh Như Tuyết, ngươi thật sự là mù mà, bên cạnh người có bảo bối, ngươi lại không biết trân trọng, mà đi yêu một người nữ nhân tham vinh hoa phú quý như vậy?</p>
<p>Có lẽ là sợ nàng nói ra chân tướng, Ưu Lạc Nhạn đã mượn cớ tỉ muội tương tụ, cùng nàng rời khỏi khi yến tiệc còn chưa kết thúc.</p>
<p>Trong lòng ta tự khắc biết Ưu Lạc Nhạn đang định làm gì, nhưng ta không hề ngăn cản, bởi vì, chỉ có như vậy, mới có thể thuận lợi cho ta đả kích Lãnh Như Tuyết và có được nàng!</p>
<p>Tiếp theo đó, Lãnh Như Tuyết rất nhanh đã mượn cớ rời khỏi, ta biết, hắn kì thực muốn đi xem Ưu Lạc Nhạn, ta cũng không ngăn cản, ngược lại còn mời Lãnh Như Phong theo sau rời khỏi yến tiệc. Bởi vì, ta muốn tận mặt xem màn kịch sắp diễn ra kia!</p>
<p><strong>Chương 306: phiên ngoại của Lãnh Như Băng &#8212; &#8211; độc bạch 3</strong></p>
<p>Kịch, cũng có thể tính là đặc sắc, nhưng khi ta nhìn thấy nàng toàn thân đầy máu, nằm ở dưới đất, lòng ta bỗng chốc nhói đau, nộ khí và không nỡ trong lòng ta phút chốc khiến ta không nghĩ nhiều, vạch trần âm mưu của Ưu Lạc Nhạn trước mặt Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Vẻ mặt của Lãnh Như Tuyết rất đặc sắc, nhưng ta đã không có thời gian xem, điều duy nhất trong lòng ta muốn làm chính là, muốn cứu nàng, không thể để nàng có chuyện, nếu không, ta hối hận cũng không kịp.</p>
<p>Ta cũng thật sự làm như vậy, ta trước mặt Lãnh Như Tuyết, ôm vương phi của hắn trong tay rời khỏi.</p>
<p>Ta không biết giờ khắc ấy trong lòng Lãnh Như Tuyết nghĩ gì, nhưng ta lại biết, nếu như không nhanh chóng cứu nàng, nàng sẽ vì mất quá nhiều máu mà chết đi. Ta không thể để nàng chết.</p>
<p>Ta lần nữa đã cứu nàng, nhưng cũng lần nữa mở mắt nhìn nàng rời khỏi, trở về bên cạnh Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Ta nhìn nàng bị Lãnh Như Tuyết đưa đi, trong lòng hối hận khi ấy không nên vạch trần bộ mặt thật của Ưu Lạc Nhạn trước mặt Lãnh Như Tuyết sớm như vậy.</p>
<p>Nếu như hắn không biết chân tướng, phải chăng hắn vẫn còn thương tiếc Ưu Lạc Nhạn? Phải hắn chăng vẫn ghét nàng như trước kia?</p>
<p>Ta không biết, nhưng việc đã đến nước này, không phải ta có thể khống chế được.</p>
<p>Phụ hoàng bí mật triệu kiến nàng, và đưa ra một quyết định ngoài dự đoán, để nàng đến Lăng Phong huyện trị thủy.</p>
<p>Ta không biết được hay không, bởi vì, ta căn bản không tin, một nữ tử yếu đuối nhỏ nhắn như nàng biết trị thủy, còn ta càng không tin, nàng là người định mệnh gì đó, nếu như là vậy, khi còn nhỏ nàng hà tất giả điên ngốc nghếch?</p>
<p>Trong thất vương phủ truyền ra tin tức, nói là Lãnh Như Tuyết từng vì nàng mà chịu một đao của thích khách, sau khi vết thương khỏi, còn đuổi theo đến Lăng Phong huyện.</p>
<p>Trong lòng ta cười lạnh, Lãnh Như Tuyết, quả nhiên bắt đầu chú ý đến nàng rồi sao?</p>
<p>Trong lòng ta tuy chua chua, rất không dễ chịu, nhưng ta lại không như Lãnh Như Tuyết, vứt bỏ tất cả, chạy đến Lăng Phong huyện chỉ vì để gặp nàng.</p>
<p>Ta là thái tử, ta có thứ ta phải có được, cũng có nguyên tắc của ta, tuy ta đối với nàng luôn vô cớ mềm lòng, luôn thường không tự chủ nghĩ đến nàng, nhưng ta sẽ không vì nàng mà bỏ tất cả những gì thuộc về ta.</p>
<p>Tiếp sau đó, ta cả ngày bận bịu chính sự, ta cố ý phái người phát tán tin tức, nói Lãnh Như Tuyết là vương phi xuất sắc nhất Tây Diệm ta, ta muốn công chúa đến hòa thân của Tử Việt quốc làm cho Lãnh Như Tuyết trở tay không kịp.</p>
<p>Kế hoạch của ta đã thành công, công chúa Tử Việt quốc, quả nhiên chọn Lãnh Như Tuyết, và, Lãnh Như Tuyết cũng bất ngờ từ nàng.</p>
<p>Nhưng, điều khiến ta ngờ hoặc là, Lãnh Như Tuyết cư nhiên cự tuyệt thành thân với công chúa Tử Việt quốc, và bị phụ hoàng đánh vào địa lao.</p>
<p>Nhưng mà, điều này đối với ta mà nói, thật sự là một điều đáng mừng.</p>
<p>Tuy nhiên, trong lúc ta còn chưa kịp ăn mừng, một tin tức kinh người đã truyền đến, Lãnh Như Tuyết cư nhiên được cứu ra, và người cứu hắn, không phải là ai khác, mà chính là nàng.</p>
<p>Hơn nữa, họ bây giờ đã được phụ hoàng đưa rời khỏi kinh thành đi tìm bảo tàng trăm năm trong truyền thuyết.</p>
<p>Có thể để phụ hoàng không tiếc mạo hiểm rạn nứt với Tử Việt quốc mà làm như vậy, không lẽ, nàng chính là người định mệnh mở ra bảo tàng trăm năm trong truyền thuyết đó?</p>
<p>Trong lòng ta bắt đầu thấp thỏm không yên, bởi vì, ta đã từng trong thư phòng của phụ hoàng xem qua truyền thuyết trăm năm, trong truyền thuyết nói, chỉ cần được người định mệnh tương trợ, vậy thì Tây Diệm sẽ qua được kiếp nạn trăm năm, còn người nữ tử định mệnh sau này sẽ là hoàng hậu tôn quý nhất của Tây Diệm.</p>
<p>Nếu như nàng định sẵn là hoàng hậu, vậy thì, nàng nhất định không thể thành thân với Lãnh Như Tuyết! Không thể trở về bên cạnh Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Họ lúc này đang ở Quân sơn xa xôi, ta không thể làm gì họ, nhưng ta nhớ lại người cung nữ Liên Đường từng có tư tình với Lãnh Như Tuyết, Liên Đường đó đã bị phụ hoàng chỉ hôn, nhưng trong lòng ả vẫn nhớ nhung không nguôi đối với Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Lại một kế hoạch hình thành trong lòng ta, ta lợi dụng tâm thái muốn báo thù của Ưu Lạc Nhạn, để ả ta cố ý tiếp cận Liên Đường, và bắt đầu chuẩn bị tất cả kế hoạch.</p>
<p>Liên Đường quả nhiên còn chưa quên tình cũ với Lãnh Như Tuyết, cộng thêm ả ở nhà chồng sống không được tốt, cho nên, ả rất nhanh đã đồng ý. Chỉ cần ta có thể giúp ả trở về bên cạnh Lãnh Như Tuyết, ả nguyện ý tất cả đều nghe theo lời ta phân phó.</p>
<p>Kế hoạch thuận lợi như vậy, sau khi Lãnh Như Tuyết và nàng tìm bảo tàng trở về, một cái an bài cố ý, hắn cuối cùng gặp lại Liên Đường.</p>
<p>Nói lại càng đáng cười hơn, ngày họ gặp lại nhau, chính là ngày phụ hoàng đem hôn sự của họ chiếu cáo toàn thiên hạ.</p>
<p>Liên Đường quả nhiên không phụ kì vọng của ta, ả rất nhanh đã vào ở trong thất vương phủ, và sự quật cường của nàng cũng nằm trong dự đoán của ta, kiên quyết không chấp nhận sự tồn tại của Liên Đường, cư nhiên không tiếc mượn tay Lãnh Như Phong, chạy khỏi thất vương phủ.</p>
<p>Và điều này, đúng như kế hoạch của ta, chỉ cần nàng rời khỏi thất vương phủ, ta sẽ có thể quang minh chính đại đón nàng về bên cạnh mình, chỉ cần nàng ở lại bên cạnh ta, những thứ khác đã không còn quang trọng nữa, đúng không?</p>
<p>Nhưng, việc sau đó, lại khiến ta trở tay không kịp, bởi vì sự cố ý ngăn cản của Lãnh Như Phong, nàng cư nhiên ngồi xe ngựa, đêm khuya chạy khỏi, và lúc ta đuổi kịp, chiếc xe ngựa ấy lại ngay dưới ánh mắt của ta, rơi xuống vực núi, tan thành mảnh vụn.</p>
<p>Vào ngày thứ hai ta tìm được tàn cốt của xe ngựa, trong tàn cốt của xe ngựa, chỉ thấy mấy vết đọng của máu, không thấy bóng dáng người đâu.</p>
<p>Nhìn vết máu trong hài cốt xe ngựa, giây phút ấy, lòng ta bỗng đau như cắt, đau không muốn sống.</p>
<p>Ta không từ bỏ, phái người cơ hồ tìm khắp Tây Diệm, nhưng cuối cùng vẫn không thấy bóng dáng của nàng, cứ như vậy, tiêu tan không thấy tung tích.</p>
<p><strong>Chương 307: phiên ngoại của Lãnh Như Băng &#8212; &#8211; độc bạch 4</strong></p>
<p>Sau khi ta từ từ chấp nhận sự thật mất đi nàng, ngày này của năm năm sau, nàng lại đột nhiên xuất hiện, nàng khiến ta tìm mãi không thấy, thì ra là luôn ở kinh thành.</p>
<p>Sau khi biết được tin tức nàng vẫn còn sống, ta rất vui mừng, nhưng kèm theo một tin khác, lại khiến ta phút chốc rơi xuống đáy vực.</p>
<p>Nàng cư nhiên đã sinh hài tử, đã sinh hài tử của Lãnh Như Tuyết! Việc này, khiến ta thật sự khó mà chấp nhận, ta không thể tưởng tượng, người nữ tử đáng yêu lanh lợi như nàng, cư nhiên trở thành mẫu thân của đứa bé hơn bốn tuổi.</p>
<p>Còn phụ thân của đứa trẻ này càng là người ta hận tận xương cốt, sao nàng có thể, sao có thể sinh hạ hài tử của hắn?</p>
<p>Ta không thể chấp nhận sự thật này, lúc ta biết được nơi ở của nàng trong kinh thành và định ra tay, thì Lãnh Như Tuyết đã giành trước một bước đón nàng về thất vương phủ!</p>
<p>Trong lòng ta đố kị, sự đố kị mạnh liệt ấy, đang gặm nhấm tim ta, cách biệt năm năm, tại sao nàng vẫn muốn sà vào vòng tay Lãnh Như Tuyết? Ta không cho phép, ta tuyệt đối không cho phép, nàng chỉ có thể là của ta, nàng là của ta!</p>
<p>Mang ý hận mãnh liệt trong lòng, ta bước vào tẩm thất đã năm năm không đặt chân vào của Ưu Lạc Nhạn, nhìn người nữ nhân tóc dài xõa ra, vẻ mặt tiều tụy trước mắt, lòng ta có sự chán ghét nói không nên lời.</p>
<p>Người năm năm trước dung mạo như hoa là mĩ nhân đệ nhất kinh thành, trong năm năm nay, đã bị ta hành hạ không ra hình người, nhưng mà dù cho như vậy, ta vẫn không có chút lòng thương tiếc, chỉ có sự căm hận và chán ghét.</p>
<p>Bởi vì, ả ta đã phản bội ta, ả ta thân là thái tử phi của ta, nhưng lại cùng một tên sát thủ hạ đẳng có quan hệ câu hợp, ả ta căn bản không xứng trở thành thái tử phi của ta, ả ta không xứng.</p>
<p>Người ta muốn không phải là ả ta, ta không yêu ả ta, nhưng ta lại không thể bỏ qua cho ả ta như vậy, ta cho ả ta uống độc dược có độc tính mạnh nhất, ta muốn nhìn ả ta chịu đủ hành hạ, sau đó từ từ chết đi.</p>
<p>Từ khi bắt đầu, ta đã không có ý định bỏ qua cho ả ta, bởi vì, đây chính là cái giá ả ta phản bội ta!</p>
<p>Vì để đến thất vương phủ thám thính hư thực, vì để có thể gặp được nàng, ta lần nữa lợi dụng Ưu Lạc Nhạn, người nữ nhân ngốc nghếch này, tưởng rằng ta sẽ bỏ qua cho ả ta, cư nhiên ngoan ngoan theo ta đi.</p>
<p>Có lẽ, ả ta không ngại bị ta lợi dụng, ả ta đồng ý cùng ta đến thất vương phủ, có lẽ là vì ả có thể gặp được Lãnh Như Tuyết, vì dù sao trong những năm này, ả ta ở trong phủ thái tử chịu đủ hành hạ, còn Lãnh Như Tuyết lại là người tình cũ của ả ta, ả ta là hy vọng Lãnh Như Tuyết có thể cứu ả ta sao?</p>
<p>Nhưng mà những điều này ta không quan tâm, ả ta bám víu lấy Lãnh Như Tuyết, đúng để ta lợi dụng, điều này sao mà không được?</p>
<p>Còn Lãnh Như Tuyết chắc đã sớm đối với ta có phòng bị, lần này ta đi công không trở về, nhưng không sao, bởi vì, ta đã biết nàng ở trong thất vương phủ rồi!</p>
<p>Phụ hoàng trọng bệnh, bây giờ tất cả mọi việc trong cung, đều nằm trong tay mẫu hậu, ta cần có một tờ thánh chỉ triệu nàng vào cung có gì khó chứ?</p>
<p>Tình hình trong triều, càng ngày càng khẩn trương, ta gia tăng bố trí, ta muốn lúc này cho Lãnh Như Tuyết một đòn chí mạng. Khiến hắn không thể trở mình.</p>
<p>Cách biệt năm năm, ta cuối cùng trong hoàng cung gặp được nàng, nàng vẫn xinh đẹp như vậy, đáng yêu linh động như vậy, trên người nàng, không có chút gì nhìn giống là mẫu thân của người khác.</p>
<p>Nhìn dung mạo nghiêng thành của nàng, trong lòng ta mơ hồ, cư nhiên có cảm giác trở lại năm năm trước.</p>
<p>Ta cảm nhận được hành động chỉ để ứng đối của nàng đối với ta, trong lòng ta tức giận, ta bắt ép làm ra một số cử động thân mật với nàng, ta bị ngọn lửa đố kị làm cho mù quáng, giây phút ấy, ta chỉ muốn nàng trở thành nữ nhân của ta!</p>
<p>Nhưng khi ta nhìn thấy mặt nàng đầy nước mắt, bộ dạng bất lực và sợ hãi, ta bỗng chốc mềm lòng, đối diện với nàng, ta cư nhiên không thể xuống tay!</p>
<p>Mãi đến lúc này, ta mới hiểu, thì ra ta sớm đã chìm đắm sâu, vị trí của nàng trong lòng ta, đã vượt qua sự tưởng tượng của ta.</p>
<p>Trong cuộc đối thoại sau đó, ta biết nàng vẫn chỉ là ứng đối với ta, nàng căn bản không yêu ta, người nàng yêu là Lãnh Như Tuyết, nhưng ta lại cam tâm tình nguyện bị nàng lừa, biết rõ là lời nàng nói toàn là lừa gạt ta, nhưng ta thà tin đó là thật!</p>
<p>Ta không thể tổn hại nàng, nhưng không có nghĩa là bỏ qua Lãnh Như Tuyết, sau khi tỉ mỉ bày kế hoạch, ta dẫn binh trực tiếp vào thất vương phủ, vốn dĩ mọi thứ cực kì thuận lợi, nhưng, ta lại sai rồi, ta sai quá lớn.</p>
<p>Thì ra, tất cả chẳng qua là âm mưu của phụ hoàng, và âm mưu của người chính là trừ đi ta.</p>
<p>Trong lúc tức giận, ta giết người đến tuyên chỉ, chuẩn bị xong cá chết lưới rách.</p>
<p>Tuy nhiên, chính trong lúc này, nàng lại xuất hiện, nàng vội vã đi về phía Lãnh Như Tuyết, và tỉ mỉ băng bó vết thương cho hắn, và đối với người đứng đối diện như ta, nhìn như không thấy.</p>
<p>Trong lòng đau đớn, đây là tại sao? Tại sao? Nàng tại sao lại xuất hiện ở đây? Nàng không phải ở hoàng cung sao?</p>
<p>Sự lãnh khốc vô tình của phụ hoàng, cùng với việc nhìn như không thấy của nàng, khiến lòng ta chịu đả kích lớn, ta ôm tia hy vọng cuối cùng, hỏi nàng trong lòng có ta hay không.</p>
<p>Nhưng, câu trả lời của nàng, lại đánh ta xuống vực sâu của địa ngục, thì ra, từ trước đến nay đều là ta tự mình đa tình, trong lòng nàng, căn bản không có ta, thậm chí ngay cả một chút vị trí cũng không có!</p>
<p>Ta tuyệt vọng rồi, ta mất đi tất cả, cũng mất đi nàng, ta không cam tâm, ta thật sự không cam tâm!</p>
<p>Nhìn bóng dáng nàng dìu Lãnh Như Tuyết rời khỏi, ta đã bị sự tuyệt vọng và đố kị căm hận trong lòng ép đến mất lí trí, trong giờ khắc đó, điều duy nhất ta nghĩ trong lòng, cư nhiên là muốn Lãnh Như Tuyết chết, chỉ cần hắn chết nàng sẽ trở về bên cạnh ta, chỉ cần hắn chết, ta mới có thể đoạt lại tất cả những gì thuộc về ta.</p>
<p><strong>Chương 308: phiên ngoại của Lãnh Như Băng &#8212; &#8211; độc bạch 5</strong></p>
<p>Trong giấy phút ấy, ta bất chấp tất cả xông về phía Lãnh Như Tuyết, mũi kiến sắc nhọn căm hận đâm về phía hắn, không có chút do dự và trì trệ, trong giây phút ấy, ta biết, ta thật sự muốn hắn chết, dù cho có cùng nhau chết, ta cũng không tiếc.</p>
<p>Nhưng, nhưng tại sao, tại sao nàng lại không màng thân mình chắn mũi kiếm cho hắn? Khi ta không thu được thế, mũi kiếm nhọn đâm sâu vào ngực nàng, trong giấy phút ấy, tim ta phảng phất như bị thứ gì đó xé toạt ra.</p>
<p>Đau, cơn đau trước nay chưa từng có, tràn ngập lòng ta, giây phút ấy, ta cơ hồ đau đến mất tri giác, ta cứ như vậy mở to mắt nhìn nàng ngã trong vũng máu, cả người ta phảng phất như mất đi linh hồn.</p>
<p>Ta lạc lõng nhìn nàng, máu tươi đó, không ngừng trào ra từ trong người nàng, sắc mặt nàng trắng như giấy, nhưng vẫn nở nụ cười, nàng đang cười? Không lẽ, nàng yêu Lãnh Như Tuyết đến mức cam tâm vì hắn mà chết sao?</p>
<p>Không, ta không tin, ta không tin nhìn nàng, hỏi nàng, tại sao như vậy?</p>
<p>Nàng đã cười, tuy trong giây phút đó, nàng nằm trong vũng máu, nhưng nàng đã cười, thật sự đã cười, lần đầu tiên ta phát hiện, nụ cười của nàng đẹp đến như vậy, thuần khiết đến như vậy, nàng nói, nàng không nợ ta nữa, khi ấy ta cứu nàng, và nay mũi kiếm này, đã trả hết sạch.</p>
<p>Thật sự trả sạch rồi sao? Ta không biết.</p>
<p>Ta chỉ biết, trái tim ta, đã bị nàng mang đi, nàng để lại cho ta, chỉ có nỗi đau bất tận, trong bất tri bất giác, nàng đã cướp đi trái tim ta, đúng vậy, nàng trả sạch tất cả rồi, nhưng, chỉ duy nhất không trả trái tim lại cho ta.</p>
<p>Nơi tim ta, chỉ có một vết lủng đang rỉ máu, nơi đó, rất đau, rất đau.</p>
<p>Đau đến mức ta đứng không vững, khụy mạnh xuống đất.</p>
<p>Ta nghe thấy tiếng gào xé toạt tâm phế của Lãnh Như Tuyết, vẻ mặt ta bàng hoàng, ta chỉ lẳng lặng, không cử động, bởi vì, bây giờ ta chỉ còn lại một cái vỏ trống không, một cái vỏ không có linh hồn. Còn thứ gì đang chờ đợi ta ở phía trước, ta đã không còn để tâm nữa.</p>
<p>Ta cuối cùng vẫn tổn hại nàng, chính tay làm cho nàng bị thương như vậy, nhưng mà không sao, ta rất nhanh sẽ đi bồi nàng, ở kiếp sau, ta nhất định không buông tay lần nữa.</p>
<p>Sau đó, ta cuối cùng từ phụ hoàng biết được, nàng chưa chết, khi biết được tin này, ta nhẹ cả người, đồng thời, trong lòng vô cớ có một cảm giác thất vọng.</p>
<p>Ta vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn, nếu như nàng chết rồi, ta tuyệt đối không sống đơn độc, nhưng cuối cùng ta và nàng cũng không có duyên phận, ông trời, thậm chí ngay cả cơ hội để ta chết cùng nàng cũng không cho ta.</p>
<p>Tuy nhiên, trong lặng lẽ, ta cuối cùng cũng tin vào vận mệnh, trong cái truyền thuyết trăm năm ấy, nàng là hoàng hậu, nàng định sẵn là hoàng hậu của Tây Diệm, nhưng lại không phải là hoàng hậu của ta, nàng thuộc về Lãnh Như Tuyết, thuộc về người nam nhân từ nhỏ đã cướp đi tất cả những gì thuộc về ta.</p>
<p>Ta vốn cho rằng phụ hoàng và Lãnh Như Tuyết sẽ giết ta, ta cũng còn không quan tâm.</p>
<p>Nhưng, phụ hoàng không làm như vậy, người nhốt ta trong lao, mấy tháng sau, đột nhiên hạ thánh chỉ, cho ta rời khỏi kinh thành, đến một nơi cách kinh thành xa xôi nhất, ở nơi đó, ta là vương gia của một lãnh địa.</p>
<p>Nhưng ta lại bị gián khỏi kinh thành, không có chỉ ý, mãi mãi không được bước chân vào kinh thành một bước, là vương gia mang tội trên người.</p>
<p>Ta biết, đây là ý của phụ hoàng, bởi vì, suy cho cùng người cũng không nhẫn tâm giết ta.</p>
<p>Ngày nhận được thánh chỉ bị đưa đến lãnh địa đó, ta đã cười. Cười cực kì giễu cợt.</p>
<p>Ta vốn là thái tử, ta vốn luôn cho rằng người đăng lên hoàng vị sẽ là ta, nhưng trong mấy ngày ngắn ngủi này, ta từ một thái tử gia cao cao tại thượng, rớt xuống thành một tội phạm, một tội phạm mãi mãi không được trở về kinh.</p>
<p>Ông trời ngay cả cơ hội để ta nhìn thấy nàng một lần cũng không cho, nhưng mà ngày ta rời khỏi kinh thành, ta đã gặp một người, người đó không phải là ai khác, mà chính là Ưu Lạc Nhạn.</p>
<p>Ả ta đã điên, không ngừng sợ hãi nói với mọi người, ả ta đã trúng độc.</p>
<p>Ngày gặp được ả ta, trời mưa nhỏ, mát rượi khiến người ta có chút lạnh, ả ta được Ưu Thành Minh dẫn đến.</p>
<p>Còn Ưu Thành Minh làm như vậy là vì, chỉ do ả ta muốn thuốc giải.</p>
<p>Ta nhìn Ưu Lạc Nhạn tóc xõa dài, vẻ mặt ngốc nghếch, đột nhiên cảm thấy ông trời thật biết trêu đùa người, người vốn dĩ ngốc nghếch, nay thân phận đã cao quý không thể trèo bồng, còn thái tử phi cao cao tại thượng nay lại rơi vào hoàn cảnh như vậy.</p>
<p>Ta không làm khó ả ta nữa, bởi vì, ta không yêu ả ta, ả ta không xem là phản bội ta, ả ta bây giờ, chẳng qua chỉ là một người điên đáng thương mà thôi, có lẽ, điên dại như vậy mà sống, đối với ả ta, cũng là một hạnh phúc.</p>
<p>Sau khi ta nói với Ưu Thành Minh cách điều chế thuốc giải, Ưu Thành Minh đã đưa cho ta một thứ.</p>
<p>Đó là một mảnh vải, trên mảnh vải có ghi lời mà khi ấy ta để lại cho nàng ở thất vương phủ.</p>
<p>Nhìn bóng lưng rời khỏi của Ưu Thành Minh và Ưu Lạc Nhạn, ta nở nụ cười, nụ cười cay đắng biết bao.</p>
<p>Ta tùy tay hất lên, trong phút chốc, mảnh vải ấy hóa thành mảnh vụn bay đầy trời, giống như trái tim ta, theo cơn gió lạnh băng, hoàn toàn tan biến.</p>
<p>Từ nay, những gì trước kia của ta và nàng, đều sẽ theo gió bay đi, nàng là hoàng hậu không lâu sau nữa, còn ta, đời này kiếp này, chỉ là một vương gia mang tội mãi mãi không được đặt chân vào kinh thành một bước.</p>
<p>Ta quay đầu, chăm chú nhìn tòa hoàng cung ta từng quen thuộc vô cùng, sau đó đầu cũng không quay lại lên xe ngựa. Sau lưng ta, vẫn là cơn mưa ngâu xào xạt lạnh băng kia.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1594/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1594&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/29/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-304-308/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>28</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/503c81fec7b87331cfd88fac069ea5b4?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">blueangeloftheheaven</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Người xa lạ thân yêu</title>
		<link>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/26/ng%c6%b0%c6%a1%cc%80i-xa-la%cc%a3-than-yeu-2/</link>
		<comments>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/26/ng%c6%b0%c6%a1%cc%80i-xa-la%cc%a3-than-yeu-2/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 26 Jan 2012 16:14:12 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phi Phi</dc:creator>
				<category><![CDATA[Người xa lạ thân yêu]]></category>
		<category><![CDATA[Kính bể trùng viên]]></category>
		<category><![CDATA[nhất kiến chung tình]]></category>
		<category><![CDATA[vị hôn sinh tử]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://tuyetphiphi.wordpress.com/?p=1571</guid>
		<description><![CDATA[Tên: Người xa lạ thân yêu Tác giả: Cổ Linh Dịch + edit: Phi Phi Thể loại: Hiện đại Số chương: 9 Tóm tắt: Ôi mẹ ơi! Công ty sắp cắt giảm nhân viên rồi! vậy người nữ nhân thần kinh to sợi như cô, không phải sẽ là người nhất định bị đem ra <a href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/26/ng%c6%b0%c6%a1%cc%80i-xa-la%cc%a3-than-yeu-2/" class="excerpt-more-link">[&#8230;]</a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1571&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Tên:</strong> Người xa lạ thân yêu <a href="http://tuyetphiphi.files.wordpress.com/2012/01/nguoi-xa-la-than-yeu21.jpg"><img class="alignright size-medium wp-image-1636" title="nguoi-xa-la-than-yeu2" src="http://tuyetphiphi.files.wordpress.com/2012/01/nguoi-xa-la-than-yeu21.jpg?w=204&#038;h=300" alt="" width="204" height="300" /></a></p>
<p><strong>Tác giả:</strong> Cổ Linh</p>
<p><strong>Dịch + edit:</strong> Phi Phi</p>
<p><strong>Thể loại:</strong> Hiện đại</p>
<p><strong>Số chương:</strong> 9</p>
<p><strong>Tóm tắt:</strong></p>
<p>Ôi mẹ ơi! Công ty sắp cắt giảm nhân viên rồi! vậy người nữ nhân thần kinh to sợi như cô, không phải sẽ là người nhất định bị đem ra “khai đao”?! Oa oa oa……hễ nghĩ đến cuộc sống sẽ hỗn loạn của cô và bảo bối thiên tài của cô, <strong><span id="more-1571"></span></strong>cô đã không nhịn được thầm trù cái tên phó tổng tài gì đó kia kia tốt nhất sớm chết đi cho khỏe, nhưng con trai bảo bối mới bảy tuổi của cô lại lườm mấy cái, còn không khách sáo mà nói cô là người nữ nhân siêu ngốc nghếch đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển! Hô trời! Dưới sự ‘dạy dỗ’ ác ma của con trai, và sự mài luyện của cuộc sống hiện thực, cô sớm đã từ một tiểu nữ nhân nhát gan yếu đuối, thích nằm mơ, trở thành nữ giới thành thục kiên cường lạc quan rồi đấy! Chỉ là cô không ngờ, khi nhìn thấy tên quỷ đáng ghét đảm nhiệm mới, cô lại ngất ngay cho hắn xem! Và khi cô tỉnh lại, sự việc đã thay đổi 180 độ! Trước tiên là người ‘vĩ đại anh minh’ như hắn, vẻ mặt đáng thương mở miệng cầu xin cô “đừng rời khỏi”! còn vờ rất ủy khuất.</p>
<p>“anh điên rồi!” cô mới không thèm tiếp tục “dây dưa” với hắn!</p>
<p>“vậy tôi trả cô một tháng một trăm hai mươi vạn, như vậy có được không?” hắn đưa ra mồi cám dỗ.</p>
<p>“anh thật sự điên rồi!” cô sao lại lãng phí thời gian ‘ăn nói hồ đồ’ với hắn?</p>
<p>“tôi còn có thể đưa cô chiếc Porsche của tôi cho cô chạy.” Hắn vẻ mặt nịnh nọt dâng bảo bối.</p>
<p>“tôi lại không chạy xe, lấy chiếc Porsche của anh làm gì?” cô tỏ vẻ cao ngạo, nghênh nghênh hỏi.</p>
<p>“vậy tôi nhường vị trí cho cô, làm trâu làm ngựa cho cô, chỉ xin cô đừng rời khỏi thôi!” hắn có ý đồ khiến cô rung động.</p>
<p>Thôi đi! Vì để cô ở lại, hắn không cách gì mà không dùng!</p>
<p>Nhưng cô…….không được dey! Ai bảo hắn hắn hắn……cư nhiên lại quên rằng hắn và cô từng có quan hệ với nhau…&#8230;&#8230;..</p>
<p><strong>Mục lục</strong></p>
<p><a href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/29/ng%C6%B0%C6%A1%CC%80i-xa-la%CC%A3-than-yeu-tie%CC%81t-t%C6%B0%CC%89/">Tiết tử</a>              Chương 1                  Chương 2                   Chương 3   &#8230;..</p>
<p>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;</p>
<p>Đoạn cuối (end)</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1571/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1571&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/26/ng%c6%b0%c6%a1%cc%80i-xa-la%cc%a3-than-yeu-2/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>14</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/503c81fec7b87331cfd88fac069ea5b4?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">blueangeloftheheaven</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://tuyetphiphi.files.wordpress.com/2012/01/nguoi-xa-la-than-yeu21.jpg?w=204" medium="image">
			<media:title type="html">nguoi-xa-la-than-yeu2</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Vương phi của bá vương chương 302-303</title>
		<link>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/26/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%81-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-302-303/</link>
		<comments>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/26/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%81-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-302-303/#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 26 Jan 2012 14:07:20 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phi Phi</dc:creator>
				<category><![CDATA[vương phi của bá vương]]></category>
		<category><![CDATA[Vương phi của bá vương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://tuyetphiphi.wordpress.com/?p=1564</guid>
		<description><![CDATA[Chương 302: phiên ngoại của Tiêu Tịch &#8212; &#8211; kết thúc của sứ mệnh 1 Quân sơn. Trước ngôi nhà trúc giản dị, Tiêu Tịch một thân bạch y, đang đứng trước gió, nhìn tịch dương đằng xa, gương mặt tuấn mĩ đẹp tựa điêu khắc. Ánh mắt y lãnh đạm, nhưng lại mang một <a href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/26/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%81-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-302-303/" class="excerpt-more-link">[&#8230;]</a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1564&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chương 302: phiên ngoại của Tiêu Tịch &#8212; &#8211; kết thúc của sứ mệnh 1</strong></p>
<p>Quân sơn.</p>
<p>Trước ngôi nhà trúc giản dị, Tiêu Tịch một thân bạch y, đang đứng trước gió, nhìn tịch dương đằng xa, gương mặt tuấn mĩ đẹp tựa điêu khắc.</p>
<p>Ánh mắt y lãnh đạm, nhưng lại mang một tia quyến luyến và thất vọng nói không nên lời.</p>
<p><span id="more-1564"></span></p>
<p>Y, đã hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của y, đưa nữ nhi của nàng ra khỏi hoàng cung, lưu lại bên mình học nghệ, còn y, cũng bắt đầu từ thời khắc ấy, đã xa rời cuộc sống của nàng, biến mất bên cạnh nàng.</p>
<p>Chiếu theo di ngôn của sư phụ để lại, y đã hoàn thành việc mà sư phụ và tổ sư gia chưa hoàn thành. Tiếp sau đây, y chỉ cần ở lại Quân sơn, nuôi dưỡng nữ nhi của nàng lớn nên người là được.</p>
<p>Còn đối với việc tổ sư gia tại sao từ trăm năm trước lại biết nàng có một nữ nhi, tại sao muốn y làm như vậy, điểm này, đã không còn quan trọng nữa, điều quan trọng là, y cuối cùng đã có thể buông xuôi tất cả, buông xui trái tim yêu nàng mà lẳng lặng hoàn thành di ngôn của tổ sư gia.</p>
<p>Nhớ lại lần đầu gặp mặt nàng, nàng thân mặc nam trang, nhưng lại đẹp kinh người, có lẽ, chính vào lúc ấy, trái tim luôn đạm bạc của y, đã vì nàng mà rung động chăng?</p>
<p>Về sau đến Lăng Phong huyện, y biết y không thể yêu nàng, nhưng vẫn không thể khống chế được trái tim của mình mà cố chấp yêu nàng.</p>
<p>Những ngày tháng ở Lăng Phong huyện, y đối với thái độ thi thoảng lộ ra vẻ kiêu sa của nàng, bất giác rung động, thậm chí trái tim luôn không biết tình là gì cũng vì từng cái liếc mắt từng nụ cười của nàng mà dao động.</p>
<p>Mãi cho đến khi Lãnh Như Tuyết xuất hiện, y mới tựa như bị sét đánh tỉnh, sự xuất hiện của Lãnh Như Tuyết, đã nhắc nhở y một sự thật, nàng, cuối cùng cũng chỉ thuộc về Lãnh Như Tuyết, người nam nhân xuất thân cao quý, tuấn mĩ đến mức khiến người ta ganh tị.</p>
<p>Nếu như Lãnh Như Tuyết đã đuổi theo đến Lăng Phong huyện, vậy thì, chính là lúc y rời khỏi, nhưng khi y nghe thấy tiếng tranh cãi trong phòng của nàng với Lãnh Như Tuyết, y cuối cùng vẫn không khống chế được bản thân, cố ý bước vào.</p>
<p>Nhưng trong giây phút bước chân vào gian phòng ấy, y đã hối hận, bởi vì, những gì y nhìn thấy, cứ như là hai phu thê đang đấu khẩu, đúng vậy, họ vốn dĩ là phu thê, dù cho nàng đã bị Lãnh Như Tuyết từ, nhưng sau này, nàng vẫn định sẵn là thê tử của hắn là vương phi của hắn!</p>
<p>Cho nên, y lẳng lặng lui đi.</p>
<p>Nhưng, dù cho như vậy, khi đứng ngoài cửa y nghe thấy nàng tức giận nói nàng thích y, trái tim của y, vẫn không thể khống chế mà rung động kịch liệt.</p>
<p>Y không còn khống chế được mình, lần nữa bất chấp tất cả bước vào trong.</p>
<p>Khi nhìn thấy vết bạt tay đỏ sưng trên mặt nàng, lòng y cư nhiên có cơn phẫn nộ không thể hình dung, y cơ hồ suýt nữa không khống chế được mình, ra tay với Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Và rất nhanh, nộ khí của y lại vì hành động đột nhiên của nàng mà biến mất, y không ngờ, nàng lại sà vào lòng y trước mặt Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Cảm nhận được cơ thể nhỏ bé của nàng bất lực khẽ run rẩy, y biết nàng đang khóc, y rất muốn dịu dàng ôm lấy nàng, lau đi nước mắt trên mặt nàng, an ủi nàng, nhưng y miễn cưỡng nhẫn nhịn.</p>
<p>Y cố ý để bản thân mình tỏ ra rất bình tĩnh, nhưng trái tim vì nàng mà kích động kịch liệt, đã bán đứng y.</p>
<p>Hành động của y đã chọc giận Lãnh Như Tuyết, y không nên như vậy, y không nên xuất hiện, nhưng y vẫn làm như vậy, y không đẩy nàng ra, bởi vì, trong lòng y không nỡ.</p>
<p>Biết mình làm như vậy sẽ khiến hiểu lầm giữa nàng và Lãnh Như Tuyết càng thêm sâu, nhưng y vẫn ích kỉ mà làm thế.</p>
<p>Cuối cùng, Lãnh Như Tuyết tức giận mà rời khỏi, nhưng trong ánh mắt nàng lại hiện rõ sự thất vọng.</p>
<p>Trong lòng nàng cuối cùng vẫn yêu Lãnh Như Tuyết, chỉ là, có lẽ ngay cả nàng cũng không biết mà thôi.</p>
<p>Sự thất vọng trong mắt nàng, khiến y đau lòng, y muốn an ủi nàng, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể lặng lẽ rời khỏi nàng, bởi vì, y biết, nàng cuối cùng vẫn không thuộc về y.</p>
<p>Y tưởng rằng, sau khi xa cách ở Lăng Phong huyện, trái tim của y sẽ có thể dần dần quên đi nàng, nhưng, y đã sai, y thông minh một đời, vạn sự có thể đoán trước được, nhưng duy chỉ không thể nhìn rõ được vận mệnh của nàng, cũng không thể thấy được của chính mình.</p>
<p>Và sợi tơ tình đối với nàng, cũng bắt đầu quấn chặt tim y, y càng muốn quên, lại càng quấn chặt hơn.</p>
<p>Lần nữa gặp mặt ở Quân sơn, người hộ tống nàng đến chính là Lãnh Như Tuyết, nhưng, lúc ấy, nàng và hắn hiển nhiên là yêu thương nhau, y chỉ có thể lẳng lặng dõi theo nàng, và lặng lẽ đè nén mối tình đối với nàng ở sâu trong đáy lòng.</p>
<p>Y biết, y và nàng sẽ còn tiếp tục gặp mặt, mãi cho đến khi nàng thật sự trở về bên cạnh Lãnh Như Tuyết, trở thành hoàng hậu của hắn, sứ mệnh của y mới kết thúc.</p>
<p>Dù cho y biết người nàng yêu không phải là y, nhưng y vẫn không hối hận, trong năm năm và nàng nương tựa lẫn nhau, là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời này của y.</p>
<p>Y biết sẽ có một ngày, nàng sẽ theo con đường mà vận mệnh an bài trở về bên cạnh Lãnh Như Tuyết, trở thành hoàng hậu của hắn, nhưng y có thể lẳng lặng bên cạnh nàng năm năm, y đã mãn nguyện rồi.</p>
<p>Ngày đó, cuối cùng vẫn đến, khi Lãnh Như Tuyết tìm đến y, y đã hiểu, là thời khắc nàng trở về bên cạnh hắn, cho nên, y đã lựa chọn lẳng lặng rời khỏi, trong thời khắc rời khỏi, y đã rơi giọt lệ đau khổ duy nhất đời này.</p>
<p>Khi giọt lệ ấy rơi trên bàn tay y, y mới phát hiện, nàng đã hoàn toàn đi ra khỏi cuộc sống của y, trở về vòng tay thật sự thuộc về nàng.</p>
<p>Nàng không còn cần sự bảo bọc của y, bởi vì, y có người nàng yêu che chở cho nàng, nàng sẽ không còn chịu bất kì một chút ủy khuất nào.</p>
<p><strong>Chương 303: phiên ngoại của Tiêu Tịch &#8212; &#8211; kết thúc của sứ mệnh 2</strong></p>
<p>Tịch dương từ từ xuống núi, ở không trung phía tây, chứa đầy ánh hoàng hôn sáng chói, ánh sáng bảy sắc ấy, soi vào cơ thể cao lớn của Tiêu Tịch, mĩ lệ chói mắt tựa như tình yêu của y đối với nàng, nhưng lại như sao băng thoáng qua trong phút chốc.</p>
<p>Còn lại, chỉ là hồi ức từng đẹp đẽ trong tâm trí y.</p>
<p>Nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực như lửa ở chân trời, khóe môi Tiêu Tịch nở một nụ cười lãnh đạm.</p>
<p>Sau lưng truyền lại tiếng bước chân nhẹ, một cơ thể nho nhỏ, mềm mại sà vào lòng y.</p>
<p>Tiêu Tịch nhẹ nhàng bế tiểu nhân nhi dậy, dịu dàng xoa xoa mái tóc mềm mại của tiểu nhân nhi, dịu dàng nói: “Nhược Nhi, sao con dậy sao?”</p>
<p>Lãnh Nhược Song ngẩn gương mặt nhỏ lên, ngước mắt vừa tỉnh giấc nhìn Tiêu Tịch, bằng giọng trẻ con hỏi: “sư phụ, người đang nghĩ gì vậy? Là đang nhớ Nhược Nhi sao?”</p>
<p>Tiêu Tịch cười, y nhẹ nhàng xoa mái tóc Lãnh Nhược Song, cười nói: “sư phụ đang nghĩ một số việc.”</p>
<p>Lãnh Nhược Song nghiêng cái đầu nhỏ, lộ ra biểu hiện nửa hiểu nửa không, sau đó quay đầu nhìn về phía xa, đưa tay nhỏ chỉ về phía hoàng hôn sáng rực như lửa, lớn tiếng nói: “sư phụ, người nhìn kìa, đẹp quá! Đó là gì? Là mây sao?”</p>
<p>Tuấn nhan của Tiêu Tịch nhướn lên một nụ cười, nhẹ nhàng nói: “Nhược Nhi, đó là hoàng hôn.”</p>
<p>Nhìn gương mặt nhỏ của Lãnh Nhược Song bị hoàng hôn nhuộm đỏ, trong lòng Tiêu Tịch bỗng vui vẻ, Lãnh Nhược Song không giống mẫu thân, ngược lại giống Lãnh Như Tuyết hơn, điểm duy giống Ưu Vô Song chính là đôi mắt, trong đôi mắt to chứa sự linh động giống hệt mẫu thân.</p>
<p>Có lẽ, lúc Ưu Vô Song còn nhỏ, cũng đáng yêu như Lãnh Nhược Song chăng?</p>
<p>Kì thực, đối với Lãnh Nhược Song, Tiêu Tịch luôn có một chút không hiểu, y đưa Lãnh Nhược Song rời khỏi là chỉ thị của tổ sư gia để lại, nhưng dù sao, Lãnh Nhược Song mới chỉ là một đứa bé chưa đầy bốn tuổi, lúc đầu y còn lo lắng, rời xa phụ thân mẫu thân mình, Lãnh Nhược Song sẽ khóc lóc.</p>
<p>Nhưng khi rời khỏi kinh thành, trên đường về Quân sơn, trên đường này, Lãnh Nhược Song cư nhiên rất ngoan, không khóc không náo, biểu hiện duy nhất giống một đứa bé chính là thích bám lấy y không buông, bất kể ở đâu, bất kể y đang làm gì, chỉ cần Lãnh Nhược Song dậy, sẽ bám lấy y.</p>
<p>Hơn nữa, trên đường đi, Lãnh Nhược Song rất ít nhắc đến phụ mẫu mình, càng không vì không gặp được phụ mẫu mà khóc náo.</p>
<p>Lãnh Nhược Song rất yên lặng và ngoan ngoãn, thực sự không giống như một đứa bé chưa đầy bốn tuổi, nhưng Lãnh Nhược Song thật sự lại là một đứa bé chưa đầy bốn tuổi.</p>
<p>Còn có một điểm, khiến y rất ngờ hoặc là, Lãnh Nhược Song trước nay không gọi y là thúc thúc <em>(chỗ này chương trước ta xưng hô nhầm để Nhược Nhi gọi Tiêu Tịch là thúc thúc)</em>, trước khi y chưa thu nhận Lãnh Nhược Song làm đồ đệ, khi nói chuyện với hắn, Lãnh Nhược Song đều dùng ngươi để xưng hô, mãi cho đến khi y nhận Lãnh Nhược Song làm đồ đệ, Lãnh Nhược Song mới đổi gọi y là sư phụ.</p>
<p>Nghĩ tới đây, Tiêu Tịch đột nhiên tự cười nhạo mình, y đang nghĩ gì vậy? Nhược Nhi tuy hành động khác với những đứa trẻ khác, nhưng lại không có nghĩa Lãnh Nhược Song không phải đứa bé, bất kể thế nào, Lãnh Nhược Song suy cho cùng cũng chỉ là một đứa bé chưa đầy bốn tuổi mà thôi.</p>
<p>Tịch dương rọi xuống dư quang cuối cùng, sau đó cũng lặn xuống núi, hoàng hôn giữa không trug cũng từ từ tan biến, sắc trời cũng dần dần tối đi.</p>
<p>Tiêu Tịch bế Lãnh Nhược Song, quay người, từ từ vào trong nhà.</p>
<p>Còn Lãnh Nhược Song nằm trong vòng tay y, sớm đã nhắm nghiền hai mắt, ngủ thiếp đi, đôi tay nhỏ của Lãnh Nhược Song, vẫn níu chặt lấy áo trước ngực Tiêu Tịch, trên gương mặt nhỏ, lộ tia ngọt lịm, hiển nhiên lúc này đang có giấc mơ ngọt ngào thuộc về một đứa bé.</p>
<p>Nhìn nụ cười ngọt trên gương mặt nhỏ của Lãnh Nhược Song, mâu đen đạm bạc của Tiêu Tịch lộ ra tia cười ôn nhu, tuấn nhan góc cạnh phân minh của y, từ từ lộ ra nụ cười nhạt.</p>
<p>Y nhẹ nhàng kéo bàn tay níu lấy áo y của Lãnh Nhược Song ra, sau đó động tác cực kì nhẹ nhàng đặt Lãnh Nhược Song về giường, sau đó đắp chăn dày cho Lãnh Nhược Song.</p>
<p>Trong rừng núi hoang dã, dù cho bây giờ đã là đầu hạ, nhưng mỗi khi vào đêm, nhiệt độ vốn dĩ ấm áp sẽ từ từ hạ thấp, nhiệt độ cũng trở nên cực kì thấp, Lãnh Nhược Song còn là một đứa bé, cho nên, Tiêu Tịch không thể không chuẩn bị một giường chăn cho Lãnh Nhược Song.</p>
<p>Khi tia hoàng hôn cuối cùng ở chân trời tan đi, cả sơn cốc phút chốc chìm vào u tối, Tiêu Tịch nóm đèn dầu, sau đó lẳng lặng ngồi trên ghế, nhìn ánh đèn âm tối, nhìn gương mặt ngủ say ngọt của Lãnh Nhược Song.</p>
<p>Trong phút chốc, trong lòng y đột nhiên cảm thấy ninh tịnh vô cùng. Những việc trước kia, tựa như một giấc mơ, tuy vẫn rõ ràng trong kí ức của y, nhưng lại không thể quấy nhiễu tâm thần y.</p>
<p>Những thứ ấy, đã qua đi rồi, những việc đó, tựa như khói mây thoáng qua, bao gồm cả, tình cảm của y đối với nàng, trong giây phút lựa chọn hoàn toàn buông tay, lòng y, đã vì nàng mà đau, nhưng nay, còn lại chỉ là sự ninh tịnh.</p>
<p>Có lẽ, đời người là như vậy, quá cố chấp, tất cả sẽ trở nên xấu xa, tựa như Lãnh Như Băng và Ưu Lạc Nhạn u mê không tỉnh.</p>
<p>Và có lúc, buông tay, không phải lại có thể đổi lại bình lặng và hạnh phúc sao?</p>
<p>Giờ đây, Tiêu Tịch đột nhiên hiểu rõ, năm đó tại sao sư phụ thà ở lại sơn dã cô tịch, đến chết cũng không nguyện ý rời khỏi, trên đời nhiều phân ưu, khó được sư phụ nhìn thấu tất cả, cho nên dù ở thời khắc rời đi cũng bình tĩnh như vậy.</p>
<p>Nghĩ tới đây, lòng Tiêu Tịch bỗng sáng trong, thì ra, có thể yên tịnh, lãnh đạm mà sống, cũng là một loại hạnh phúc.</p>
<p>Ở nơi sơn dã này, thoát ly tất cả tục thế, rời xa tất cả phân ưu ở đời, không có tình yêu oanh liệt, nhưng lại không có tất cả những phiền não của tục thế, ai lại có thể nói, đây không phải là một loại hạnh phúc?</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1564/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1564&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/26/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%81-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-302-303/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>21</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/503c81fec7b87331cfd88fac069ea5b4?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">blueangeloftheheaven</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>vương phi của bạo vương chương 296-301</title>
		<link>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/22/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-296-301/</link>
		<comments>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/22/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-296-301/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 22 Jan 2012 14:29:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phi Phi</dc:creator>
				<category><![CDATA[vương phi của bá vương]]></category>
		<category><![CDATA[Vương phi của bá vương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://tuyetphiphi.wordpress.com/?p=1558</guid>
		<description><![CDATA[Truyện kết thúc rồi, đợt sau sẽ bắt đầu phiên ngoại của các nhân vật phụ. Chúc mừng năm mới cả lâu, chúc mọi người một năm mới thành công, nhiều sức khỏe, học tập có thành tích tốt!!! ______________________________________________________________________   Chương 296: áy náy Qua một lúc lâu, Ưu Vô Song mới đè nén <a href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/22/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-296-301/" class="excerpt-more-link">[&#8230;]</a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1558&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color:#330099;"><strong>Truyện kết thúc rồi, đợt sau sẽ bắt đầu phiên </strong></span><span style="color:#330099;"><strong>ngoại </strong></span><span style="color:#330099;"><strong>của các nhân vật phụ.</strong></span></p>
<p><span style="color:#330099;"><strong>Chúc mừng năm mới cả lâu, chúc mọi người một năm mới thành công, nhiều sức khỏe, học tập có thành tích tốt!!! </strong></span></p>
<p><span style="color:#330099;"><strong>______________________________________________________________________</strong></span></p>
<p><strong> </strong></p>
<p><strong>Chương 296: áy náy</strong></p>
<p>Qua một lúc lâu, Ưu Vô Song mới đè nén sự vui mừng trong lòng, miễn cưỡng bình tĩnh lại, nhìn mẹ hỏi: “mẹ, sao trong bức tranh này lại có con? Có phải là?”</p>
<p><span id="more-1558"></span></p>
<p>Người phụ nữ trung niên khẽ thở dài, bà ta dùng tay nhẹ nhàng sờ vào khuôn mặt vì vui mừng mà mang đầy tươi cười của Ưu Vô Song, nhẹ nhàng nói: “mẹ cũng không biết đây có phải là con không, nhưng mà người trong tranh này giống hệt Tiểu Song con, con có thể nói với mẹ, anh ta đối xử với con có tốt không?”</p>
<p>Ưu Vô Song không hề phát hiện ra nỗi ưu thương nhạt nhòa trong mắt mẹ, hai mắt nàng lóe sáng, nhìn dung mạo tuấn mĩ trong tranh của Lãnh Như Tuyết, nói: “mẹ, mẹ yên tâm, anh ấy đối với con rất tốt, anh ấy cũng rất yêu con con cũng rất yêu anh ấy và còn Niệm Nhi……”</p>
<p>Nói tới đây, ánh mắt Ưu Vô Song rơi vào khuôn mặt của người phụ nữ trung niên, vội vã hỏi: “mẹ, con còn có thể trở về được sao? Con còn có thể trở về bên cạnh anh ấy được đúng không?”</p>
<p>Người phụ nữ trung niên không trả lời Ưu Vô Song, chỉ lẳng lặng nhìn Ưu Vô Song, ánh mắt đầy từ ái.</p>
<p>Không nghe mẹ trả lời, Ưu Vô Song bất giác lo lắng, nàng đang định tiếp tục truy hỏi, đột nhiên bên tai truyền đến tiếng nói lãnh đạm của Tiêu Hạn: “Ưu cảnh quan, cô thật sự muốn trở về sao?”</p>
<p>Ưu Vô Song đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy Tiêu Hạn một thân áo trắng, đang đứng sau lưng nàng, nhìn nàng, nụ cười nhàn nhạt trên mặt không khác gì Tiêu Tịch.</p>
<p>Tuy nàng đã biết hắn ta tuyệt đối không phải Tiêu Tịch mà nàng quen biết, nhưng mỗi khi nhìn thấy hắn ta, Ưu Vô Song đều bất giác có cảm giác hắn ta chính là Tiêu Tịch.</p>
<p>Nhìn nụ cười nhàn nhạt trên gương mặt hắn ta, một lúc lâu sau, Ưu Vô Song mới hồi thần, có chút kinh ngạc nói: “anh cũng biết?”</p>
<p>Trên gương mặt Tiêu Hạn vẫn là nụ cười lạnh đạm ấy, ánh mắt hắn ta rơi vào bức tranh bị Ưu Vô Song mở ra sau lưng, sau khi ánh mắt hắn ta chạm vào bức tranh, gợn sóng không kinh ngạc khẽ gợn trong mâu đen, một thần sắc phức tạp phức tạp không nói nên lời khẽ thoáng qua, qua một lúc lâu sau, mới thu lại ánh mắt, sau đó cười nói với Ưu Vô Song: “Ưu cảnh quan, bức tranh này, không lẽ cô không nhận ra sao?”</p>
<p>Hắn ta hỏi như vậy, Ưu Vô Song ngược lại sững sốt, ánh mắt nàng lần nữa rơi vào bức tranh, nhưng nàng không thể không thừa nhận, nàng chưa từng vẽ qua tranh, nàng căn bản không biết trong tay mẹ nàng có bức tranh như vậy, sao nàng nhận ra được?</p>
<p>Hơn nữa, bức tranh này nhìn vào là biết là tranh cổ không biết từ niên đại nào, nếu như không phải người trong tranh là Lãnh Như Tuyết con trai và nàng, vậy thì nàng căn bản không nghĩ đến bức tranh cổ lâu đời này có quan hệ gì với mình.</p>
<p>Nhìn bức tranh cả nửa ngày, Ưu Vô Song vẫn là khẽ lắc đầu, nói: “tôi không biết bức tranh này, nhưng người trong tranh, tôi quen biết, bác sĩ Tiêu, câu này của anh có ý gì?”</p>
<p>Nụ cười trên mặt Tiêu Hạn vẫn không thay đổi, dịu dàng nói: “sau này Ưu cảnh quan sẽ hiểu, bởi vì, bức tranh này, chính là có nguồn gốc từ chính tay Ưu cảnh quan.”</p>
<p>Có nguồn gốc từ chính tay nàng? Điều này nói lên gì chứ? Không lẽ, đây là bức tranh do nàng vẽ?</p>
<p>Ưu Vô Song bị lời nói của Tiêu Hạn làm cho hồ đồ, nàng có chút không hiểu quay đầu sang nhìn mẹ, hỏi: “mẹ, đây là chuyện gì? Không lẽ bức tranh là do chính con vẽ sao?”</p>
<p>Người phụ nữ trung niên chỉ khẽ mỉm cười, bà ta yêu thương nhìn Ưu Vô Song, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Song, vấn đề này, mẹ không thể trả lời con được, bởi vì mẹ cũng không biết, nhưng mà mẹ biết, mẹ rất yêu con, nếu như thật sự có thể, mẹ thật sự không muốn rời xa con.”</p>
<p>Nói rồi, trong mắt người phụ nữ trung niên đã lấp lánh nước mắt, vẻ mặt bà ta không giấu được sự ai sầu nồng nặc.</p>
<p>Nhìn mẹ như vậy, Ưu Vô Song chỉ cảm thấy trong lòng ‘thịch’ một tiếng, một cảm giác áy náy dâng trào trong lòng nàng, hai tay nàng càng không tự chủ siết chặt lại.</p>
<p>Bởi vì từ nhỏ ba mẹ cố ý xa lánh nàng, sau khi nàng xuyên không, rất ít khi nhớ đến cha và mẹ ở đây, trong lòng nàng luôn cho rằng cha nàng và mẹ nàng không hề quan tâm nàng, cho nên, sau khi xuyên qua, lòng nàng bất giác đã quên đi tất cả những gì ở thế kỉ 21 này.</p>
<p>Sau khi trở lại đây, lòng nàng cũng chưa từng vì ba nàng mẹ nàng mà nghĩ qua, nàng ích kỉ muốn nhanh chóng trở về, trở về bên cạnh người mình yêu, nhưng lại chưa từng nghĩ qua, nếu như nàng xuyên qua lần nữa, cha mẹ nàng sẽ vì không còn gặp được nàng mà thương tâm, càng không nghĩ qua, không có nàng, cha mẹ nàng sẽ ra sao.</p>
<p>Ánh mắt Ưu Vô Song áy náy nhìn mẹ, dưới ánh đèn vàng, mẹ nàng vẫn xinh đẹp như vậy, chỉ là, dung mạo xinh đẹp nay nhìn có vẻ mệt mỏi và già đi, mấy năm nay không gặp, nàng phát hiện, mẹ nàng đã già đi rất nhiều, thậm chí, hai bên tóc đã xuất hiện vài lọn tóc bạc.</p>
<p>Nhìn khuôn mặt từ ái của mẹ, Ưu Vô Song bất giác nhớ lại lúc còn nhỏ.</p>
<p>Lúc còn nhỏ, nàng luôn sà vào lòng mẹ làm nũng, còn mẹ, luôn không ngừng dỗ nàng, lúc còn nhỏ, tình yêu của mẹ nàng đối với nàng là không che giấu, mãi cho đến khi nàng dần dần lớn lên, mẹ nàng mới từ từ bắt đầu xa lánh nàng.</p>
<p>Lúc ấy, nàng không hiểu tại sao mẹ nàng lại đột nhiên trở nên lạnh nhạt như vậy, nhưng bây giờ nàng lại đột nhiên hiểu tấm lòng của mẹ, trong lòng mẹ, có phải cho rằng chỉ cần xa lánh nàng, thì trong thời khắc chia xa mới không đau khổ như vậy? Đây là nỗi khổ của cha mẹ nàng sao?</p>
<p>Có phải họ sớm đã biết họ sẽ mất đi nàng, cho nên mới cố ý lạnh nhạt với nàng, xa lánh mối thân tình này với nàng?</p>
<p><strong>Chương 297: ly biệt</strong></p>
<p>Nghĩ tới đây, sống mũi Ưu Vô Song bất giác cay cay, nhẹ nhàng đặt bức tranh trong tay xuống, ôm lấy mẹ, nghẹn ngào nói: “mẹ, xin lỗi.”</p>
<p>Còn người phụ nữ trung niên hai tay cũng ôm chặt Ưu Vô Song, nước mắt trên mặt sớm đã như mưa, con gái của bà ta, con gái bà ta yêu nhất, đêm hôm nay, sẽ mãi mãi rời xa bà ta.</p>
<p>Còn Tiêu Hạn nhìn hai mẹ con ôm chặt lấy nhau, ánh mắt thoáng qua tia động dung, hắn ta định nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng hóa thành tiếng thở dài không thể phát giác.</p>
<p>Chính trong lúc này, giáo sư Ưu cũng bước đến, nhìn hai người ôm lấy nhau, ánh mắt chứa đầy sự ai sầu nồng nặc, do dự một lúc, cuối cùng cũng mở miệng nói: “Lệ Thục, không phải đã nói là không để Tiểu Song đau lòng sao? Sao em lại ài……”</p>
<p>Người phụ nữ trung niên ôm lấy Ưu Vô Song, nghẹn ngào nói: “Mạc Hiên, nó là con gái em a con gái em sao ông trời lại tàn nhẫn như vậy?”</p>
<p>Nói rồi, bà ta cư nhiên lớn tiếng khóc.</p>
<p>Trong lòng Ưu Vô Song cay cay, nước mắt cũng lặng lẽ tuôn như suối, nàng ôm chặt lấy mẹ, lòng cũng một mảng bi ai.</p>
<p>Giáo sự Ưu lặng lẽ nhìn hai mẹ con ôm nhau òa khóc, mắt cũng lấp láy nước mắt, qua một lúc sau, ông ta mới nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, sau đó cùng với Tiêu Hạn nhìn nhau, sau đó mới bước lên trước tách hai mẹ con ra, ôm người vợ khóc nức nở vào lòng, sau đó nói với Ưu Vô Song: “Tiểu Song, con theo bác sĩ Tiêu vào trong phòng đi, anh ta có chuyện muốn nói với con.”</p>
<p>Dứt lời, ông ta hạ quyết tâm, không nhìn vẻ mặt không nỡ của Ưu Vô Song, ôm lấy vợ, vào trong phòng.</p>
<p>Ưu Vô Song nhìn theo hình bóng của ba và mẹ, không biết từ lúc nào, người ba vốn trẻ trung đẹp trai và người mẹ xinh đẹp dịu dàng đã già như vậy rồi?</p>
<p>Nước mắt nàng không khống chế được tuôn rơi, nàng không phải là đứa con gái hiếu thảo, nàng rất ích kỉ, ích kỉ chỉ lo cho bản thân mình mà trước nay chưa từng quan tâm qua cảm nhận của ba mẹ.</p>
<p>Tiêu Hạn lẳng lặng nhìn Ưu Vô Song, qua một lúc lâu, mới vỗ nhẹ vai Ưu Vô Song, nói: “Ưu cảnh quan, đi theo tôi.”</p>
<p>Nói rồi, hắn ta không đợi Ưu Vô Song nói gì, đã quay người đi vào căn phòng vốn dĩ thuộc về Ưu Vô Song.</p>
<p>Ưu Vô Song lần nữa nhìn cánh cửa phòng đóng chặt của ba mẹ, sau đó lau đi nước mắt trên mặt, cẩn thận cuốn bức tranh đó lại, sau đó cắn môi, bước vào trong phòng.</p>
<p>Căn phòng này, vốn dĩ là lúc nhỏ Ưu Vô Song sống, mãi cho đến khi mười tám tuổi, nàng mới dọn ra ngoài.</p>
<p>Nay đã qua nhiều nay, nhưng bài trí trong căn phòng này vẫn không có chút gì thay đổi, tất cả mọi thứ, vẫn ngăn nắp để yên tại vị trí của nó, căn phòng không nhiễm chút bụi, phảng phất như nàng vẫn còn sống ở đây.</p>
<p>Điều duy nhất không giống là, căn phòng này bây giờ không mở đèn, mà chỉ đốt vô số cây nến, những ngọn nến ấy, khiến bóng người mờ ảo, ẩn hiện lộ ra tia thần bí.</p>
<p>Tiêu Hạn đứng quay lưng với nàng, lặng lẽ đứng giữa căn phòng.</p>
<p>Nhìn mọi thứ ở đây, Ưu Vô Song bất giác có chút ngờ hoặc hỏi: “bác sĩ Tiêu, đây là?”</p>
<p>Mâu đen của Tiêu Hạn dưới ánh nến mờ ảo ấy phát ra tia sáng quỷ dị, hắn ta không quay đầu lại, mà quay lưng lại với Ưu Vô Song, lãnh đạm nói: “Ưu cảnh quan, cô hãy nằm lên giường đi.”</p>
<p>Ưu Vô Song nghe thấy lời của Tiêu Hạn, khẽ sững sốt, nàng mở miệng, muốn hỏi gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra, mà chỉ có chút do dự, làm theo lời dặn của Tiêu Hạn, người và quần áo cùng nằm lên giường.</p>
<p>Và đúng vào lúc này, bên ngoài cửa sổ mở lớn, một vầng trăng sáng đến có chút chói mắt lúc này đang lặng lẽ treo ngoài cửa sổ, ánh sáng mà nó phát ra, chiếu đúng lên người Ưu Vô Song.</p>
<p>Sau khi Ưu Vô Song nằm lên giường, vốn dĩ muốn hỏi Tiêu Hạn, những việc này là sao, nhưng nàng lại đột nhiên cảm thấy rất buồn ngủ, người nằm trên giường, hai mắt cơ hồ nặng đến nỗi không thể mở ra.</p>
<p>Và chính vào lúc này, Tiêu Hạn đứng quay lưng lại với nàng bỗng nhiên quay người lại, dưới ánh sáng mờ ảo của ánh nến, mâu đen của hắn ta phát ra tia sáng quỷ dị, hắn ta nhìn chằm chằm Ưu Vô Song hai mắt nhắm nghiền, nằm trên giường, dịu dàng nói: “Ưu cảnh quan, cái gì cũng đừng nghĩ, mệt rồi thì ngủ đi, ngủ say rồi, cô sẽ trở về bên cạnh anh ta, anh ta cần cô…..”</p>
<p>Hai mắt nhắm chặt của Ưu Vô Song khẽ cử động, nhưng nàng lại không mở ra, nàng bất an cử động, khó khăn nói: “ba mẹ con xin lỗi.”</p>
<p>Một giọt nước mắt, lăn dài trên má nàng, còn nàng, đã ngủ say đi, dưới ánh trăng sáng quỷ dị đến mức hơi quá đáng kia.</p>
<p>Cơ hồ cùng lúc, ngoài cửa truyền đến tiếng khóc đè nén của mẹ Ưu Vô Song, còn với tiếng thở nặng nề của giáo sư Ưu.</p>
<p>Và cũng trong lúc này, theo sau Ưu Vô Song ngủ say đi, việc quỷ dị cũng xảy ra, bức trong Ưu Vô Song ôm trong lòng, phút chốc hóa thành tro tàn, biến mất không còn hình bóng.</p>
<p>Tiêu Hạn nhìn dung mạo đã ngủ say đi của Ưu Vô Song, khẽ thở dài, hắn ta từ từ quay người lại, lấy từ trên bàn ra một bức tranh từ từ mở ra, và trong bức tranh ấy, cư nhiên có người giống hết như hắn ta, điều duy nhất không giống là, người trong tranh để tóc dài, một thân bạch bào bay bay, là cách ăn mặc của cổ nhân.</p>
<p>Và ở một góc của bức tranh, cố dòng chữ nhỏ: Tây Diệm hoàng triều, năm 36, Tiêu Tịch lưu vu Quân sơn.</p>
<p>Ánh mắt Tiêu Hạn thâm trầm, phảng phất như nhập định, và người nam tử trong tranh giống hệt như hắn ta, lại phảng phất như mỉm cười.</p>
<p><strong>Chương 298: Lãnh Như Tuyết ta yêu chàng</strong></p>
<p>Mệt quá.</p>
<p>Ưu Vô Song phảng phất như đã mơ một giấc mơ rất dài, trong giấc mơ, toàn thân nàng nhẹ bay, ở một nơi toàn là khói sương trắng, cái gì cũng không nhìn thấy, xung quanh đều là màu trắng, nàng không ngừng thử đi ra khỏi đó, nhưng bất kể nàng đi thế nào, cũng không thể đi ra khỏi đám mây trắng ấy.</p>
<p>Không biết qua bao lâu, nàng đột nhiên cảm thấy cơ thể mình bỗng nặng, đám mây trắng ấy biến mất, theo sau đó là cơ thể không còn nhẹ như bay nữa, mà trở nên nặng nề.</p>
<p>Cả người nàng phút chốc đau như bị kim đâm phải, khiến Ưu Vô Song không nhịn được rên lên thành tiếng.</p>
<p>Cái rên này, khiến nàng phút chốc sững sờ, bởi vì, nàng nghe được tiếng của mình.</p>
<p>Tiếp theo đó là tiếng bước chân hỗn loạn, bên tai truyền đến âm thanh lo lắng của Vân Nhi: “tiểu thư? Tiểu thư người tỉnh rồi à?”</p>
<p>Ưu Vô Song từ từ mở mắt ra, đập vào mắt là gương mặt nhỏ lo lắng của Vân Nhi. nhìn thấy Vân Nhi, trong lòng nàng mới nhẹ nhõm, nàng đã trở về rồi, đúng không?</p>
<p>Vân Nhi nhìn Ưu Vô Song lẳng lặng nhìn mình, không dám xác thực nhỏ tiếng gọi lần nữa: “tiểu thư?”</p>
<p>Ưu Vô Song đang định nói gì, nhưng mới mở miệng, lại phát hiện cổ họng mình đang nóng như lửat, vừa khô vừa rát, cư nhiên nói không ra lời, nàng chỉ có thể khẽ gật đầu, đang định gọi Vân Nhi đổ cho nàng ly nước, nhưng Vân Nhi vẻ mặt vui mừng quay người chạy ra ngoài.</p>
<p>Nhìn theo bóng dáng Vân Nhi, Ưu Vô Song bất giác lộ ra nụ cười khổ, nàng từ từ lắc đầu, ánh mắt rơi vào trướng màn quen thuộc trên mái giường.</p>
<p>Nàng quay lại rồi, nàng cuối cùng cũng quay lại rồi, nhìn mọi thứ quen thuộc xung quanh, trong lòng Ưu Vô Song ngoài cảm giác vui mừng, một cảm giác mất đi cũng từ từ dâng lên trong thâm tâm.</p>
<p>Nàng còn nhớ nước mắt trên mặt mẹ, và nỗi không nỡ trong mắt mẹ, Ưu Vô Song hít một hơi thật sâu, dùng tiếng nói cơ hồ nhỏ không nghe thấy lẩm bẩm: “ba mẹ con xin lỗi, con gái bất hiếu, nếu như có kiếp sau con gái nhất định sẽ ở bên cạnh hai người tận hiếu.”</p>
<p>Một trận bước chân hỗn loạn truyền đến, Ưu Vô Song còn chưa nhìn rõ người đến, đã rơi vào một vòng tay ấm áp, bên tai truyền đến tiếng nói khản đặc của Lãnh Như Tuyết: “Song Nhi nàng cuối cùng cũng tỉnh rồi……..”</p>
<p>Ngửi hơi thở quen thuộc ấy, trên mặt Ưu Vô Song lộ ra nụ cười, nàng từ từ ngẩn đầu, nhìn tuấn nhan quen thuộc trước mắt: “Lãnh Như Tuyết, ta quay lại rồi……”</p>
<p>Hai tay Lãnh Như Tuyết ôm chặt lấy vòng eo mảnh mai của nàng, áp sát nàng vào cơ thể cao to của mình, hắn đã kích động đến mức không nói nên lời, mâu đen thâm trầm đầy vui mừng, tay hắn, khẽ run rẩy, nhẹ nhàng sờ vào khuôn mặt hơi trắng bệch của Ưu Vô Song, một lần rồi lại một lần, phảng phất như đang xác định sự tồn tại của nàng.</p>
<p>Trên mặt Ưu Vô Song mang nụ cười, hai tay nàng khẽ ôm lấy hắn, đầu nhẹ nhàng dựa vào lòng hắn, tham luyến hơi thở thuộc về hắn.</p>
<p>Cứ như vậy lặng lẽ ôm nhau qua một lúc lâu, Lãnh Như Tuyết mới từ từ in lên trán Ưu Vô Song một nụ hôn, sau đó mới thả lỏng nàng ra, vẫn ôm lấy eo Ưu Vô Song, khàn giọng nói: “Song Nhi, nàng đã hôn mê hơn năm tháng rồi, ta còn tưởng nàng sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa…”</p>
<p>Hơn năm tháng? Ưu Vô Song nghe thấy lời của Lãnh Như Tuyết bất giác sững sốt, nàng ở thế kỉ 21 mới có bốn ngày, sao ở đây đã hơn năm tháng?</p>
<p>Đột nhiên, nàng nhớ lại bức tranh cổ mà mẹ nàng đưa nàng xem ở thế kỉ 21, trong lòng bất giác kích động, nàng vội đẩy Lãnh Như Tuyết ra, nói: “Lãnh Như Tuyết, mau đưa ta gương, đưa ta gương, mau.”</p>
<p>Đối diện với hành động đột ngột của Ưu Vô Song, Lãnh Như Tuyết bất giác sững sốt, nhưng mà hắn không nói gì, lẳng lặng đi đến bàn trang điểm, lấy một chiếc gương đồng, đưa cho Ưu Vô Song, sau đó có chút ngờ hoặc nhìn nàng.</p>
<p>Tay Ưu Vô Song khẽ run rẩy, đón lấy gương đồng, sau đó hít một hơi thật sâu, mới nhìn vào trong gương, sau khi nàng nhìn rõ dung mạo trong gương, bất giác thở phào nhẹ nhõm.</p>
<p>Đây là dung mạo thuộc về Ưu Vô Song kia, nàng trở lại rồi, vẫn như lần trước, là linh hồn trở lại, cơ thể không hề xuyên qua.</p>
<p>Nhìn dung mạo nghiên thành trong gương, Ưu Vô Song không biết mình nên cảm thấy nên vui hay nên bi ai, thất vọng là không thể tránh, nhưng trong lòng vẫn thở phào nhẹ nhõm.</p>
<p>Trong giờ khắc này, trong lòng ngoài sự thất vọng nhạt nhòa kia, nàng càng cảm kích ông trời nhiều hơn, bởi vì, nếu như cơ thể nàng xuyên qua, nàng thật sự không dám đảm bảo, Lãnh Như Tuyết sẽ nhận ra nàng, vì dù sao, xuyên không, bất kể là ở đâu, đều là một việc khó tin.</p>
<p>Ngoài bản thân nàng từng trải nghiệm qua những việc này, người chưa từng trải qua đều sẽ không tin những việc này là thật!</p>
<p>Nhưng điều này đã không còn quan trọng, điều quan trọng là, nàng đã trở lại, nàng lần nữa trở lại nơi có hắn và con trai, nàng sẽ không rời khỏi, nàng muốn mãi mãi ở lại nơi này, bên cạnh hắn và con trai, bởi vì, cả đời này, họ là người nàng yêu nhất.</p>
<p>Nghĩ tới đây, Ưu Vô Song nở nụ cười hạnh phúc, nàng tiện tay bỏ chiếc gương trong tay xuống, lần nữa sà cơ thể nhỏ bé vào vòng tay ấm áp của Lãnh Như Tuyết, chủ động dâng lên nụ hôn, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi mát rượi của hắn, nhẹ nhàng nói: “Lãnh Như Tuyết, ta yêu chàng”</p>
<p>Cơ thể co lớn của Lãnh Như Tuyết vì hành động đột ngột của nàng mà khẽ sững sờ trong giây lát, nhưng rất nhanh, ánh mắt hắn thoáng qua tia mừng rỡ, sau đó ôm chặt lấy nàng, cúi đầu hôn lên bờ môi mê người kia.</p>
<p><strong>Chương 299: nơi rất lâu về sau</strong></p>
<p>Bốn năm sau.</p>
<p>Hoàng đế Tây Diệm băng hà, thất vương gia nhỏ nhất được lập làm thái tử, kế thừa hoàng vị.</p>
<p>Còn thất vương phi đầy ắp sắc màu kì tích trong mắt bách tính, cũng trở thành hoàng hậu duy nhất của Tây Diệm quốc kể từ khi khai quốc đến nay, không có tam cung lục viện, không có hậu cung phi tần, chỉ có một vị hoàng hậu, tập trung ba ngàn sủng ái tại một thân, vị hoàng hậu duy nhất.</p>
<p>Sự sủng ái độc nhất vô nhị này của hoàng đế, cũng lần nữa thêm một bút sắc màu truyền kì vào cuộc đời đầy truyền kì của nàng,</p>
<p>Hậu cung, cả nhà hoàng dế đang dạo chơi hoa viên nở rộ trăm hoa, Lãnh Niệm đã hơn tám tuổi đang dắt muội muội Lãnh Nhược Song, hưng phấn chạy ở phía trước.</p>
<p>Còn sau lưng họ, là Ưu Vô Song vẻ mặt giận dữ đang nghênh cái bụng to, còn Lãnh Như Tuyết thì vẻ mặt cẩn trọng, bồi cười.</p>
<p>Lãnh Nhược Song mới hơn ba tuổi, bàn tay nhỏ bị ca ca kéo, miệng hồng chu nói: “ca ca, tại sao chúng ta phải chạy? Nhược Nhược không muốn chạy, Nhược Nhược muốn mami bế.”</p>
<p>Lãnh Niệm ra sức kéo cơ thể nho nhỏ của Lãnh Nhược Song đi thêm mấy bước nữa, bộ dạng nít quỷ nói: “muội không nhìn thấy mami bây giờ đang nổi điên lên sao? Nếu như chúng ta quay trở về, nhất định sẽ trở thành thùng trút giận của mami”</p>
<p>Lãnh Nhược Song chớp chớp đôi mắt to, hỏi: “ca ca, thùng trút giận là gì?”</p>
<p>Lãnh Niệm nói: “chính là giống như phụ hoàng đấy, bị mami chửi đến không dám lên tiếng, còn phải bồi cười…”</p>
<p>Nói rồi, Lãnh Niệm đột nhiên quay đầu chỉ về phía Lãnh Như Tuyết, tiếp tục nói: “muội xem, bộ dạng bây giờ của phụ hoàng có phải rất khó coi không?”</p>
<p>Lãnh Nhược Song quay đầu lại, chăm chú liếc nhìn Lãnh Như Tuyết và Ưu Vô Song, sau đó vẻ mặt nghiêm túc quay lại nói với Lãnh Niệm: “đúng a, mami thật đáng sợ, phụ hoàng thật đáng thương.”</p>
<p>Tiếng nói mà hai đứa bé cho là rất nhỏ, nhưng kì thực, tiếng nói lại rõ mồn một truyền đến tai Ưu Vô Song và Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Lãnh Như Tuyết không biết nên khóc hay nên cười nhìn con trai bảo bối và con gái bảo bối của mình, còn Ưu Vô Song lại tức đen mặt mắng hai đứa bé nắm tay nhau ở phía trước: “Lãnh Niệm, Lãnh Nhược Song, da hai đứa ngứa rồi à…”</p>
<p>Nghe thấy mẫu thân nổi điên, Lãnh Niệm kéo tay muội muội chạy không thấy bóng dáng, chỉ để lại Ưu Vô Song nghênh cái bụng to, giẫy chân không có nơi phát tiết.</p>
<p>Lãnh Như Tuyết thấy Ưu Vô Song nổi giận, vội cẩn thận dìu nàng, an ủi nói: “Song Nhi, đừng giận, đừng tức giận làm hại cơ thể, cơ thể nàng bây giờ không chịu được sơ suất.”</p>
<p>Ưu Vô Song không vui lườm Lãnh Như Tuyết, không chút nể tình rút tay lại, tức giận nói: “đều là tại chàng! Ta đã nói rồi, ta không muốn sinh, không muốn sinh! Lãnh Như Tuyết, nếu như lần sau chàng còn làm bậy, cả đời này đừng hòng động đến ta!”</p>
<p>Đối diện với cơn nổi điên của Ưu Vô Song, Lãnh Như Tuyết chỉ bồi cười, trong lòng tự an ủi, gần đây Song Nhi mang thai, tính khí tự khắc có chút nóng nảy, nhịn là được.</p>
<p>Kì thực, người thật sự khóc không ra nước mắt là Ưu Vô Song, bởi vì Lãnh Như Tuyết vì nàng mà giải tán tất cả các phi tử và tú nữ trong cả hậu cung, nhưng sau đó lại cả ngày dán lấy nàng, trong thời cổ đại này, ngoài những thảo dược khó mà nuốt kia ra, thì không có phương pháp tránh thai nào.</p>
<p>Còn Lãnh Như Tuyết lại không cho phép nàng uống những thuốc đó, hại nàng trong bốn năm ngắn ngủi, sau khi sinh Lãnh Nhược Song, lại lần nữa mang thai!</p>
<p>Nàng thật sự không muốn sinh nữa, nàng không muốn thanh xuân của nàng đều lãng phí trong việc sinh hài tử này, nàng muốn xuất cung, đi xông pha giang hồ đi xem mĩ nam đi làm những việc mà một người xuyên không cần phải làm.</p>
<p>Nhưng Ưu Vô Song cúi đầu, nhìn cái bụng căng tròn của mình, không nhịn được trong lòng nổi điên!</p>
<p>Và may trong lúc này, không xa truyền đến tiếng gọi của Lãnh Niệm: “mami, người mau lại đây”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết liếc nhìn Ưu Vô Song sắc mặt không tốt, vội nói: “Song Nhi, Niệm Nhi đang gọi nàng kìa, có lẽ Niệm Nhi phát hiện được hoa gì đẹp đấy.”</p>
<p>Ưu Vô Song lần nữa lườm Lãnh Như Tuyết, sau đó đi về phía Lãnh Niệm.</p>
<p>Lãnh Như Tuyết cười trừ, vội vàng lên trước dìu nàng, hỏi: “Song Nhi, tại sao nàng lại dạy Niệm Nhi và Nhược Nhi gọi nàng là mami, chứ không phải mẫu thân?”</p>
<p>Nghe thấy lời Lãnh Như Tuyết, bước chân Ưu Vô Song khẽ ngừng, trên mặt đột nhiên lộ ra nụ cười quỷ dị, nhìn Lãnh Như Tuyết nói: “Lãnh Như Tuyết, nếu như ta nói, ta vốn dĩ không phải là người thuộc về nơi này, mà là một linh hồn bay đến từ một nơi rất xa, chàng có tin không?”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết nghe thấy lời của Ưu Vô Song, khẽ sững sốt, nhưng rất nhanh đã lộ ra nụ cười sùng nịnh, nói: “ta tin! Bởi vì, Song Nhi của ta đặc biệt như vậy, chỉ là, Song Nhi, nàng không nói đùa với ta chứ?”</p>
<p>Ưu Vô Song không nhìn Lãnh Như Tuyết nữa, mà nhìn về phía bầu trời trong xanh, khẽ thở dài một tiếng, trên mặt lộ ra thần sắc hoài niệm trước kia, từ từ nói: “Lãnh Như Tuyết, ta không hề nói đùa, bất kể chàng có tin hay không, điều ta nói đều là sự thật, ta từ một nơi rất lâu về sau đến đây, ở nơi đó, có cha mẹ thương yêu ta, ở nơi đó của ta, có rất nhiều thứ nơi này các người không có, còn nữa, trẻ con ở nơi đó, đều gọi cha mẹ là daddy và mami, ý cũng chính là phụ thân và mẫu thân.”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết nhìn vẻ mặt thất vọng của nàng, không giống như đang đùa với hắn, trong lòng bất giác ngờ hoặc, không nhịn được hỏi: “Song Nhi, nhưng nàng rõ ràng là nữ nhi của Ưu thừa tướng, sao lại đến từ nơi khác được?”</p>
<p><strong>Chương 300: bức họa của Tiêu Tịch</strong></p>
<p>Ưu Vô Song quay đầu lại cười, nhìn Lãnh Như Tuyết, nói: “Lãnh Như Tuyết, nếu như ta nói linh hồn ta không phải của thể xác này thì sao? Chàng có tin không?”</p>
<p>Nhìn nụ cười tươi như hoa của Ưu Vô Song, Lãnh Như Tuyết bất giác cảm thấy chuyện khó có thể tin, nhưng lại không biết tại sao, vô thức gật gật đầu, có lẽ, trong thâm tâm hắn, cũng cảm thấy, người nữ tử thông minh khả ái như Ưu Vô Song, có lẽ thật sự không thuộc về nơi này chăng?</p>
<p>Ưu Vô Song thấy Lãnh Như Tuyết tin lời nàng, nụ cười trên mặt càng tươi, nàng đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Lãnh Như Tuyết, cười nói: “Lãnh Như Tuyết, chàng muốn biết bộ dạng vốn dĩ của ta không?”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết từ từ gật đầu, nhưng trong phút chốc, lại lắc đầu, đột nhiên dang tay, ôm chặt lấy Ưu Vô Song, ngữ khí có chút hoang mang nói: “Song Nhi, chỉ cần nàng ở bên cạnh ta là được, đừng đi…”</p>
<p>Trong lòng Ưu Vô Song bỗng ấm áp, nhẹ nhàng dựa đầu lên vai Lãnh Như Tuyết, nhìn đám mây trắng trên bầu trời, dịu dàng nói: “ngốc, ta đã trở về, cả đời này cũng sẽ bên cạnh chàng, ta sẽ không rời khỏi. Ta chỉ là muốn, muốn để chàng biết hình dáng thật sự của ta, Như Tuyết, không lẽ chàng không muốn biết sao?”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết đang định trả lời, nhưng đúng vào lúc này, tiếng gọi kinh ngạc của Lãnh Niệm lần nữa truyền đến: “phụ thân?”</p>
<p>Ưu Vô Song và Lãnh Như Tuyết nghe thấy tiếng gọi cùng ngẩn đầu lên nhìn, chỉ thấy nơi cách họ không xa, Tiêu Tịch một thân bạch y bay phất phới, lúc này đang đứng giữ rừng hoa, trên dung nhan tuấn mĩ vẫn là nụ cười nhàn nhạt ấy, còn trong vòng tay y, lúc này đang bế Lãnh Nhược Song.</p>
<p>Ưu Vô Song nhìn thấy Tiêu Tịch, vẻ mặt bất giác vui mừng, nhanh chân đi về phía y, mừng rỡ nói: “Tiêu Tịch, sao huynh lại đến đây?”</p>
<p>Tuấn nhan của Lãnh Như Tuyết trầm hẳn, nhanh chân lên trước, lần nữa kéo Ưu Vô Song vào lòng, nói: “Song Nhi, cẩn thận, đừng quên đứa bé trong bụng nàng.”</p>
<p>Ưu Vô Song vô nại lườm Lãnh Như Tuyết, đưa tay đẩy nhẹ hắn một cái, thấy đẩy không ra, cũng thôi, quay đầu mỉm cười với Tiêu Tịch oán trách nói: “Tiêu Tịch, sao mấy năm nay huynh không đến thăm ta?”</p>
<p>Tiêu Tịch mỉm cười, gật đầu với Lãnh Như Tuyết: “thảo dân Tiêu Tịch, tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu nương nương!”</p>
<p>Ưu Vô Song khẽ sững sốt, rất nhanh đã cười thành tiếng, nói: “Tiêu Tịch, ở đây chỉ có chúng ta, huynh hà tất đa lễ? Trước kia, đâu thấy huynh đa lễ như vậy, không lẽ qua mấy năm, huynh cũng thay đổi rồi?”</p>
<p>Đối diện với lời cười nhạo của Ưu Vô Song, Tiêu Tịch chỉ cười mà không nói gì, y nhẹ nhàng xoa xoa đầu Lãnh Nhược Song, qua một lúc, mới nói với Ưu Vô Song: “nương nương, phía trước họa sư trong cung đang họa tranh, hôm nay Tiêu Tịch đúng lúc đến đây, chi bằng vẽ cho hoàng thượng và nương nương một bức?”</p>
<p>Ưu Vô Song nghe thấy lời Tiêu Tịch, lòng khẽ sững sốt, nàng bất giác nhớ lại lúc ở thế kỉ 21, bức tranh khi ấy nhìn thấy, nghe Tiêu Hạn nói là có nguồng gốc từ chính tay nàng, không lẽ, đây là sự thật?</p>
<p>Chính trong lúc Ưu Vô Song trầm tư, lại nghe tiếng cười của Lãnh Như Tuyết nói: “sớm đã nghe Tiêu Tịch văn võ y thuật rất giỏi, nhưng lại không biết ngươi cũng tinh thông họa ý, nếu đã như vậy, trẫm lại muốn xem xem, họa công của ngươi thế nào?”</p>
<p>Nói rồi, Lãnh Như Tuyết đã cao giọng phân phó cung nhân chuẩn bị bút mực, cùng tất cả họa cụ.</p>
<p>Và mọi thứ rất nhanh đã được chuẩn bị xong, Lãnh Như Tuyết ôm Ưu Vô Song vào lòng, sau đó cười nói với nữ nhi cách đó không xa: “Niệm Nhi, Nhược Nhi, mau lại đây.”</p>
<p>Niệm Nhi rất nhanh đã chạy bước nhỏ đến, chui vào lòng Ưu Vô Song, còn Lãnh Nhược Song lúc này tuy đã được Tiêu Tịch từ trong vòng tay đặt xuống dât, nhưng vẫn bám lấy Tiêu Tịch, chu chiếc miệng nhỏ, nói với Lãnh Như Tuyết: “phụ hoàng, Nhược Nhi không qua, không qua đâu!”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết cũng không miễn cưỡng, hắn cười nhẹ một tiếng, cười nói với Ưu Vô Song: “Song Nhi, xem ra Nhược Nhi bảo bối của trẫm rất thích Tiêu Tịch.”</p>
<p>Trong lòng Ưu Vô Song kích động, bởi vì, nàng biết, trong bức họa ở thế kỉ 21, không hề thấy nữ nhi, trên bức họa ấy, chỉ có nàng và Lãnh Như Tuyết, còn có con trai.</p>
<p>Còn con trai, cũng giống như lúc này, chui trong lòng nàng, và nàng hôm nay, cũng đúng lúc mặc bộ y phục màu tím nhạt, sau lưng, là chiếc ghế do cung nhân lanh lợi mang đến, nếu như lúc này, nàng và Lãnh Như Tuyết ngồi lên chiếc ghế, vậy thì, không khác gì cảnh trong bức tranh ấy.</p>
<p>Không lẽ, bức tranh ấy, chính là vẽ ở đây sao? Người vẽ cho họ, chính là Tiêu Tịch? Nhưng mà, bộ dạng trong tranh của nàng rõ ràng là của thế kỉ 21, đây lại là việc gì?</p>
<p>Trong lúc Ưu Vô Song trầm tư không hiểu, Lãnh Như Tuyết đã kéo nàng ngồi lên ghế, còn Niệm Nhi, cũng rất nhanh chui vào lòng nàng.</p>
<p>Tiêu Tịch ở đối diện cũng đã bắt đầu vẽ, Lãnh Nhược Song bám lấy y không buông cũng ngoan ngoãn đứng bên cạnh y, một đôi mắt to nho nhỏ, tròn to nhìn theo, nhìn Tiêu Tịch đang chăm chú vẽ.</p>
<p>Đại khái qua thời gian một tách trà, Tiêu Tịch nhẹ nhàng đặt bút mực trong tay xuống, cười nói: “xong rồi.”</p>
<p>Còn Lãnh Nhược Song lúc này đột nhiên chỉ vào bức họa bằng giọng trẻ con nói: “mami không có mặt, mami không có mặt.”</p>
<p>Nghe thấy lời của Lãnh Nhược Song, Lãnh Như Tuyết nhanh chóng bước qua đấy, khi ánh mắt hắn chạm vào bức tranh, tuấn nhan bất giác trầm xuống, nhìn Tiêu Tịch nói: “đây là việc thế nào?”</p>
<p>Tiêu Tịch chỉ mỉm cười một cái, thuận tay bế Lãnh Nhược Song lên, nhìn Lãnh Như Tuyết nói: “hoàng thượng không cần lo lắng, bức họa này, cần phải do hoàng hậu đích thân hoàn thành.”</p>
<p>Ưu Vô Song khẽ sững sốt, nhưng trong phút chốc bỗng hiểu ra ý Tiêu Tịch, trên mặt nàng nhướn nụ cười, đi nhanh về trước, cầm lấy cây viết lông Tiêu Tịch vừa đặt xuống, sau đó chăm chú khởi sắc.</p>
<p><strong>Chương 301: kết thúc &#8212;- hạnh phúc</strong></p>
<p>Khi Ưu Vô Song còn học đại học ở thế kỉ 21, vì hứng thú, đã từng đi học quốc họa, cho nên, những thứ này không thể làm khó nàng.</p>
<p>Và nàng bây giờ, cuối cùng cũng hiểu, bức tranh ở thế kỉ 21 là sao rồi.</p>
<p>Họa công của nàng so với Tiêu Tịch, tự nhiên không thể sánh bằng, nhưng nếu như bảo nàng vẻ gương mặt đã nhìn hết hai mươi mấy năm của mình ở thế kỉ 21, nàng vẫn có thể không phí chút sức lực, vẽ ra được.</p>
<p>Rất nhanh, dưới ánh mắt kinh ngạc của Lãnh Như Tuyết, Ưu Vô Song đã hoàn thành nét vẽ cuối cùng, sau đó hít một hơi sâu, đặt cây bút trong tay xuống, đứng dậy.</p>
<p>Lãnh Như Tuyết nhìn người trong tranh, ánh mắt chứa đựng sự kinh ngạc và không dám tin, qua một lúc lâu, mới nhìn Ưu Vô Song, hỏi: “Song Nhi, đây là việc gì? Nàng ta….nàng ta là ai?”</p>
<p>Ưu Vô Song mỉm cười, vùi nhẹ vào lòng Lãnh Như Tuyết, cười nói: “Như Tuyết, đây chính là bộ dạng của ta ở nơi đó, đây là hình dạng thật sự của ta, sao? Có phải là rất xấu?”</p>
<p>Nói rồi ánh mắt Ưu Vô Song rơi vào bức tranh của mình, trong bức tranh này, nàng đã mĩ hóa mình không ít, nếu như Lãnh Như Tuyết dám nói xấu, nàng nhất định sẽ siết chết hắn!</p>
<p>Lãnh Như Tuyết sững người nhìn người nhân nhi xa lạ trong tranh, nhưng cuối cùng hắn vẫn có thể từ trong mắt nàng ta, nhìn thấy ánh mắt quen thuộc của Ưu Vô Song, không lẽ, những gì Song Nhi nói là thật sao? Nàng thật sự đến từ một nơi kì lạ? Đây mới chính là hình dạng thật sự của nàng?</p>
<p>Chính trong lúc Lãnh Như Tuyết nhìn bức tranh mà xuất thần, Tiêu Tịch lại nhìn bức tranh nói với Ưu Vô Song: “hoàng hậu nương nương đẹp là tại thân, chứ không tại dung mạo, cho nên, hoàng hậu nương nương không cần quá để tâm.”</p>
<p>Lời nói của Tiêu Tịch, cũng khiến Lãnh Như Tuyết hồi thần, hắn nhẹ nhàng ôm Ưu Vô Song vào lòng, nhẹ nhàng nói: “bất kể thế nào, chỉ cần nàng là Song Nhi là được, Song Nhi, hứa với ta, sau này không được rời ta”</p>
<p>Ưu Vô Song chỉ cảm thấy trong lòng mình có một đóa hoa đang dần dần nở rộ, cả người phút chốc thở phào nhẹ nhõm, nàng nhẹ nhàng ôm lấy Lãnh Như Tuyết, nhỏ tiếng thì thầm: “ta nói rồi, sau này ta sẽ không rời xa chàng.”</p>
<p>Tiêu Tịch lẳng lặng nhìn hai người ôm lấy nhau, khóe môi cong lên nụ cười yên tâm nhưng thất vọng, y bước lên trước, nhẹ nhàng cuộn bức tranh lại, sau đó nói với Lãnh Như Tuyết: “hoàng thượng, bức họa này, có thể ban cho Tiêu Tịch không?”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết khẽ sững người, đang định nói, nhưng lại nghe tiếng nói nhỏ của Ưu Vô Song: “cho huynh ấy đi.”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết tuy không biết Ưu Vô Song sao lại bảo hắn ban bức tranh cho Tiêu Tịch, nhưng mà vẫn là gật đầu.</p>
<p>Tiêu Tịch khẽ mỉm cười, ánh mắt có chút phức tạp nhìn Ưu Vô Song, cẩn thận thu bức tranh lại, sau đó nhẹ nhàng xoa xoa Lãnh Nhược Song ngoan ngoãn chui trong lòng y, nói: “hoàng hậu nương nương, Tiêu Tịch còn có một yêu cầu mạo muội, có thể để Tiêu Tịch dẫn tiểu công chúa rời khỏi hoàng cung?”</p>
<p>Nhìn con gái bầu bĩnh của mình, ánh mắt Ưu Vô Song chứa đựng không nỡ, nhưng nàng lại nhìn thấy ý bị thâm trường trong mắt Tiêu Tịch, dù lòng nàng cực kì không nỡ, nhưng giờ cũng đã hiểu, tất cả đều là ý trời, không phải điều nàng có thể ngăn cản được, cho nên, nàng vẫn cố nhịn đau gật gật đầu.</p>
<p>Sau đó ánh mắt rơi vào khuôn mặt ngây thơ của nữ nhi, nhẹ nhàng hỏi: “Nhược Nhi, để còn cùng Tiêu thúc thúc rời xa mami và phụ hoàng, con có đồng ý không?”</p>
<p>Cái đầu nhỏ của Lãnh Nhược Song chăm chú suy nghĩ, đột nhiên dang cánh tay nho nhỏ víu lấy Tiêu Tịch, bằng giọng trẻ con nói: “mami, Nhược Nhi thích y, Nhược Nhi muốn ở cùng y.”</p>
<p>Ưu Vô Song không nói được gì, xem ra, tất cả đều là ý trời, nữ nhi mới ba tuổi, lần đầu gặp Tiêu Tịch, lại nguyện ý rời xa cha mẹ mình, cùng y rời khỏi. Tất cả, không lẽ sớm đã định sẵn trong âm thầm?</p>
<p>Lãnh Như Tuyết lại không tán thành liếc nhìn Ưu Vô Song, khẽ chau mày nói: “Song Nhi, Nhược Nhi còn nhỏ, sao nàng có thể để Nhược Nhi rời cung?”</p>
<p>Ưu Vô Song cười khổ, nhìn nữ nhi, nhẹ nhàng nói: “Như Tuyết, không phải chính bản thân Nhược Nhi đồng ý sao?”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết muốn nói lời ngăn cản, nhưng lại nghẹn trong cổ họng, một câu cũng không nói ra được, tất cả mọi thứ hôm nay, đều rất quỷ dị, tuy hắn luyến tiếc nữ nhi, nhưng theo hắn biết thì Tiêu Tịch không phải là người sẽ làm ra chuyện làm khó người khác, y làm như vậy, nhất định có đạo lí của y.</p>
<p>Hơn nữa, hắn phát hiện, nữ nhi mình, cứ như trời sinh có nhiều hơn một phần gần gũi với Tiêu Tịch, từ khi Tiêu Tịch xuất hiện, Nhược Nhi đã ở cạnh Tiêu Tịch không chịu rời khỏi.</p>
<p>Ưu Vô Song lần nữa liếc nhìn con gái, sau đó ánh mắt rơi lên gương mặt Tiêu Tịch, nhìn y, nhẹ nhàng nói: “Tiêu đại ca, sau này Nhược Nhi nhờ cả vào huynh! Nếu như sau này có thời gian, huynh nhất định phải đưa Nhược Nhi về cung…”</p>
<p>Tiêu Tịch khẽ gật đầu, đôi tay bế Lãnh Nhược Song khẽ siết chặt, sau đó khẽ gật đầu với Lãnh Như Tuyết như lời chào, liền quay người lớn bước rời khỏi, thân ảnh cao to ấy, từ từ biến mất trong rừng hoa, sau đó trở nên mơ hồ.</p>
<p>Ưu Vô Song chỉ cảm thấy sống mũi cay cay, một giọt nước mắt từ từ lăn dài trên má, còn điều lộ ra trên mặt, lại là nụ cười hạnh phúc như có như không.</p>
<p>Có lẽ, đây chính là hạnh phúc thuộc về nữ nhi? tất cả, trong âm thầm sớm đã định sẵn, không phải sao? Nàng tin rằng nữ nhi sau này sẽ hạnh phúc, nhất định.</p>
<p>Dưới ánh sáng mặt trời, trong rừng hoa, Ưu Vô Song nhẹ nhàng dựa vào vai Lãnh Như Tuyết, lẳng lặng nhìn theo hướng khuất xa của Tiêu Tịch, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy con trai ở trước người, trên mặt cuối cùng nở nụ cười yên tâm.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1558/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1558&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/22/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-296-301/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>30</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/503c81fec7b87331cfd88fac069ea5b4?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">blueangeloftheheaven</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>vương phi của bạo vương chương 291-295</title>
		<link>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/20/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-291-295/</link>
		<comments>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/20/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-291-295/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 20 Jan 2012 12:14:06 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phi Phi</dc:creator>
				<category><![CDATA[vương phi của bá vương]]></category>
		<category><![CDATA[Vương phi của bá vương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://tuyetphiphi.wordpress.com/?p=1548</guid>
		<description><![CDATA[Chương 291: sống chết không rõ &#160; Trong lòng Ưu Vô Song dâng lên cơn áy náy, nhưng cũng không nhịn được nhìn Lãnh Như Băng, tuy nàng không yêu hắn ta, nhưng dù sao hắn ta cũng chưa từng làm hại nàng, thậm chí còn có ơn cứu mạng đối với nàng. &#160; Nhưng <a href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/20/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-291-295/" class="excerpt-more-link">[&#8230;]</a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1548&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chương 291: sống chết không rõ</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng Ưu Vô Song dâng lên cơn áy náy, nhưng cũng không nhịn được nhìn Lãnh Như Băng, tuy nàng không yêu hắn ta, nhưng dù sao hắn ta cũng chưa từng làm hại nàng, thậm chí còn có ơn cứu mạng đối với nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng nay nhìn thấy hắn ta bị quan binh bao vây, nàng lại không thể cứu hắn ta, hắn ta làm Lãnh Như Tuyết bị thương, năm năm trước lại bày kế hại nàng và Lãnh Như Tuyết cách biệt năm năm, khiến nàng ở bên ngoài chịu đủ khổ cực, nên đáng ra nên hận hắn ta, nhưng giờ đây trong lòng nàng không có hận, một chút hận cũng không có, nhìn người nam nhân từng thần thái cao ngạo giờ đây như vậy, trong lòng nàng chợt có cơn cay đắng.</p>
<p><span id="more-1548"></span></p>
<p>Cánh tay dìu lấy Lãnh Như Tuyết bỗng nhiên trĩu nặng, kéo thần trí của Ưu Vô Song trở lại, nàng quay đầu sang nhìn Lãnh Như Tuyết, phát hiện Lãnh Như Tuyết được nàng dìu giờ đây sắc mặt trắng đến đáng sợ, cả người chao đảo, cơ hồ sắp đứng không vững.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn bụng của hắn, đã bị máu tươi nhuốm đỏ, bởi vì cơ thể hắn dựa vào nàng, nên thậm chí ngay cả y phục trên người nàng cũng nhuốm vết máu lớn, và máu tươi ấy, vẫn không ngừng chảy ra từ vết thương, khiến người khác kinh tâm động phách.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng Ưu Vô Song giật nảy, cũng không kịp nói gì với Lãnh Như Băng, dìu lấy Lãnh Như Tuyết nhanh chóng tiến về trước, chỉ muốn nhanh chóng dìu hắn vào trong nhà, cầm máu cho vết thương của hắn.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Theo sau những thị vệ bảo vệ Lãnh Như Băng từng người từng người ngã xuống, những người muốn bắt lấy Lãnh Như Băng đã dần dần áp gần.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng suy cho cùng những thị vệ ấy vẫn e ngại thân phận của hắn ta, không dám ra tay giết hắn ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn Lãnh Như Băng, đối với những thị vệ dần dần áp gần ấy tựa như không thấy, hai mắt hắn ta nhìn chằm chằm theo hình bóng của Ưu Vô Song và Lãnh Như Tuyết, sự tuyệt vọng trong mắt dần dần biến thành điên cuồng, hắn ta đột nhiên ra tay nhanh như chớp, nhanh chóng đánh ngã mấy tên thị vệ đến gần hắn ta, cơ thể cao lớn của hắn ta bỗng chốc nhảy lên cao, nhảy ra khỏi vòng vây của đám quan binh.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Hắn ta chân rơi đất một điểm, nhân cơ hội đoạt lấy kiếm trong tay một tên thị vệ bên cạnh, động tác cư nhiên nhanh như chớp, không có chút ngừng lại, cả người lần nữa nhảy cao lên, thân ảnh một lượn, nhanh chóng giơ cao thanh kiếm trong tay, nhằm lưng Lãnh Như Tuyết mà đâm vào.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lãnh Như Phong nhìn thấy hành động của Lãnh Như Băng, định ngăn hắn ta lại, nhưng đã không còn kịp, trong tình thế cấp bách, chỉ kịp hô lên: “cẩn thận!”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song vốn dĩ dìu Lãnh Như Tuyết từ từ đi về trước, nghe thấy tiếng hô kinh hoảng của Lãnh Như Phong, lòng nàng đột ngột trầm xuống, nhanh chóng quay đầu lại.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và lúc nàng quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Lãnh Như Băng giơ cao thanh kiếm trong tay, thần sắc hung tợn nhằm lưng Lãnh Như Tuyết mà đâm, động tác nhanh như chớp.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đầu nàng trống rỗng, cơ thể lại phản ứng cực nhanh đẩy ngã Lãnh Như Tuyết, còn người nàng vừa đúng quay về phía lưng Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng chỉ cảm thấy một cơn đau ở ngực, một thanh kiếm sáng lóa, đâm xuyên từ ngực nàng, ra ngoài. Tiếp sau đó, toàn thân nàng không còn sức lực ngã dưới đất.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Máu tươi, bỗng chốc tuôn ra như suối, từ trong cơ thể nàng điên cuồng trào ra, phút chốc nhuốm đỏ cả y phục của nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lãnh Như Băng nhìn Ưu Vô Song ngã dưới đất, toàn thân đầy máu, cả người bỗng chốc sững sờ, hắn ta phảng phất như ngẩn đi, thanh kiếm nắm chặt trong tay, cư nhiên bất tri bất giác, buông lỏng ra, chỉ thấy hắn ta ngẩn người nhìn Ưu Vô Song mình đầy máu tươi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Mâu đen vốn dĩ điên cuồng kia, nay lại như hai dòng nước chết, tràn đầy đau khổ, không hiểu, và đau lòng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn Lãnh Như Tuyết, vì bị mất máu quá nhiều, cơ thể vốn đã suy yếu, nhưng thần trí hắn lại rất thanh tỉnh, khi hắn nhìn thấy Ưu Vô Song ngã trong vũng máu, đầu hắn bỗng dưng ‘đùng’ một tiếng, một mảng trống không, tiếp đó, phát ra tiếng gào xé toạt tâm phế: “không……..”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Một ngụm máu tươi, cũng theo tiếng gào của hắn mà phun ra, còn người hắn cũng ngã mạnh xuống đất.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lãnh Như Băng sững sờ nhìn người nhân nhi ngã trong vũng máu, lẩm bẩm: “tại sao? Song Nhi, tại sao? Tại sao????”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song hơi thở yếu ớt, sắc mặt trắng như giấy, vẫn cố gắng gượng, mở đôi mắt vô thần cố nhìn Lãnh Như Băng, khóe môi nhướn nụ cười khó khăn, đứt đứt đoạn đoạn nói: “Lãnh Như Băng……năm năm…..trước……trong đêm tuyết đó……ngươi đã……cứu ta……nay……nay……ngươi đâm ta một kiếm……ơn cứu mạng này……ta không còn nợ ngươi……ngươi nữa……”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nói rồi, Ưu Vô Song phảng phất như đã dùng hết sức lực toàn thân, nàng từ từ nhắm hai mắt lại, trên gương mặt trắng bệch vẫn ẩn hiện nụ cười.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lãnh Như Băng hai mắt vô thần, hắn ta chao đảo vài bước, đột nhiên ngẩn cao đầu, lớn tiếng gào lên một tiếng, sau đó quỳ mạnh xuống đất.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Những thị vệ kia dưới sự chỉ thị của Lãnh Như Phong, xông lên, tóm lấy hắn ta.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn Lãnh Như Băng lại không hề cử động, mặc cho những thị vệ ấy áp chế hắn ta, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm Ưu Vô Song nằm trong vũng máu, một giọt nước mắt, từ khóe mắt hắn ta lăn xuống, sau đó rơi xuống đất.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhìn Lãnh Như Băng bị thị vệ áp chế, Lãnh Như Phong mới thở phào, cho người đưa Lãnh Như Tuyết vào trong nhà, còn hắn ta lại đích thân đến cẩn thận bế Ưu Vô Song dậy, vội vàng bước vào trong nhà.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song vốn dĩ đã hôn mê, nhưng bị Lãnh Như Phong bế, động đến vết thương trước ngực, một cơn đau kiệt liệt, lại khiến nàng tỉnh lại, nàng hít thở khó khăn, cảm giác ngực như bị một núi đá lớn đè phải, mỗi hơi thở, đều rất khó khăn, phảng phất như dùng hết sức lực toàn thân, vẫn không thể thở bình thường.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 292: thế kỉ 21</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Áp lực và đau đớn trước ngực ngày càng kịch liệt, đầu ngày càng nặng nề, nhưng Ưu Vô Song vẫn gắng gượng một hơi thở, hai tay nắm chặt lấy áo trước ngực Lãnh Như Phong, cơ hồ dùng hết sức lực toàn thân nói: “Lãnh Như Phong……nếu như ta……ta chết……hãy nói với……Lãnh……Như Tuyết……bảo hắn…..chăm sóc tốt……Niệm Nhi……đừng……nhớ…….ta……”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tuy nhiên, lời còn chưa dứt, Ưu Vô Song đã phun một ngụm máu tươi, sau đó đầu nghiêng sang một bên, cả người lần nữa ngất lịm đi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lãnh Như Phong hai mi nhíu chặt, hai tay ôm chặt Ưu Vô Song, lớn tiếng nói: “Vô Song, nàng hãy nghe rõ cho ta, nàng nhất định phải tỉnh lại, biết không? Sao nàng có thể như vậy mà phụ Như Tuyết? Nếu như không có nàng, đệ ấy phải làm sao? Vô Song! Nàng hãy tỉnh lại cho ta……….”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lời của Lãnh Như Phong về sau cơ hồ là mất khống chế mà gào lên, nhưng nhân nhi trong lòng vẫn không có chút phản ứng, vẫn nhắm nghiền hai mắt, không cử động, phảng phất như đã ngủ say.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Chỉ là, dung mạo vốn dĩ nghiêng thành ấy lúc này nhìn trắng bệch như giấy, không chút sinh khí.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tiếng gào thét của Lãnh Như Phong không ngừng vang vọng bên tai Ưu Vô Song, nhưng nàng cảm thấy sức lực toàn thân phảng phất như bị rút cạn đi, nàng muốn trả lời Lãnh Như Phong, nhưng lại không có sức.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Chỉ có thể mặc cho bản thân chìm vào bóng tối, dần dần rời xa tiếng gọi của Lãnh Như Phong.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>__________________________________________________________________________________</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Không biết qua bao lâu, Ưu Vô Song chỉ cảm thấy áp lực trước ngực biến mất, cơ thể nàng phảng phất như có lại sức, nàng từ từ mở hai mắt ra, hiện ra trước mắt là một mảng trắng tuyết, nàng bàng hoàng quan sát xung quanh, chỉ thấy mọi thứ xung quanh đều thân thuộc biết bao, cũng xa lạ biết bao.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Điện tâm đồ từng chớp từng chớp, phát ra âm thanh tít tít, còn có ánh đèn phát ta tia sáng chói mắt, hoa tươi còn đọng giọt nước ở đầu giường, mùi thuốc sát trùng xốc kia.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tất cả những thứ này, đều là của thế kỉ 21!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song chỉ cảm thấy trong đầu ‘đùng’ một tiếng, cả người bỗng chốc giật mình tỉnh giấc!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng vội vàng ngồi dậy, mở to đôi mắt kinh hoảng, nhìn mọi thứ xung quanh, không sai, đây là thế kỉ 21, đây là bệnh viện, nàng trở về rồi sao? Nàng về tới thế kỉ 21 rồi?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân, tiếp đó, cửa bị đẩy ra, sau đó truyền lại tiếng hét, không đợi Ưu Vô Song nhìn rõ người đến là ai, người đó đã chạy ra.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Qua một lúc sau, ngoài cửa lần nữa truyền đến trận bước chân vội vã, tiếp theo đó, cửa phòng bệnh lần nữa bị đẩy ra, một đám người mặc áo khoác trắng bước vào.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Vị nam nhân tuấn mĩ mặc áo khoác trắng dẫn đầu dùng ánh mắt kì lạ quan sát Ưu Vô Song, sau đó nhanh chóng bước đến, đưa tay sờ trán Ưu Vô Song.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song phản xạ tránh né, sau đó lùi một chút, hai tay chống giường, nhảy xuống giường bệnh, tuy nhiên hai chân nàng vừa mới chạm đất, đã mềm nhũn, nếu như không phải vị nam nhân tuấn mĩ ấy lấy tay dìu nàng, nàng nhất định đã ngã.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Được người nam nhân tuấn mĩ ấy dìu dậy, Ưu Vô Song lúc này mới phát hiện cơ thể của mình yếu thế nào, nàng khẽ lùi sau một chút, sau đó bất lực ngồi trở về giường bệnh.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Vị nam nhân tuấn mĩ ấy nhìn Ưu Vô Song, khẽ mỉm cười, dịu dàng nói: “Ưu cảnh quan, cô đã hôn mê hôn năm tháng rồi, cơ thể vì lâu không vận động nên đã rất yếu, đợi qua vài ngày nữa sẽ hồi phục, cô không cần lo lắng.”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song giờ mới chú ý đến người nam nhân tuấn mĩ trước mặt, khi ánh mắt nàng rơi vào khuôn mặt người nam nhân này, nhất thời không nhịn được kinh ngạc gọi: “Tiêu Tịch? Sao huynh lại ở đây? Không lẽ huynh cũng xuyên……….”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nói tới đây, Ưu Vô Song mới vội dừng lại, đây là thế kỉ 21, Tiêu Tịch ở thời cổ đại sống yên ổn, sao lại ở đây?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Người nam nhân tuấn mĩ kia dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn nàng, cười nhẹ, nói: “Ưu cảnh quan, chắc cô nhận nhầm người rồi? tôi tuy cũng họ Tiêu, nhưng không phải tên Tiêu Tịch, tôi là Tiêu Hạng.”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lòng Ưu Vô Song bỗng buồn rầu, nàng cúi hai mắt, đúng a, đây là thế kỉ 21, hắn ta sao lại là Tiêu Tịch? Chẳng qua hắn ta trùng hợp giống như Tiêu Tịch mà thôi!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nghĩ tới Tiêu Tịch, Ưu Vô Song không nhịn được nhớ đến con trai và Lãnh Như Tuyết, ở bên đó nàng đã chết rồi sao? Nàng chết rồi, linh hồn lại xuyên về thế kỉ 21, bây giờ Lãnh Như Tuyết sao rồi? còn có con trai, Niệm Nhi mới hơn bốn tuổi, còn chưa năm tuổi đã không có mẹ, Niệm Nhi có nhớ nàng không?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sau này Lãnh Như Tuyết cưới người nữ nhân khác sẽ đối tốt với Niệm Nhi chứ?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nghĩ tới đây, trong lòng Ưu Vô Song bất giác buồn bã, không nhịn được nằm trên giường đau lòng lớn tiếng khóc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tiêu Hạng nhìn thấy Ưu Vô Song đột nhiên đau lòng khóc lóc, bất giác khẽ sững sốt, hắn ta phẫy phẫy tay với các y tá cùng với với hắn ta, ý bảo họ ra ngoài trước, sau đó mới nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Ưu Vô Song, nhẹ nhàng vỗ vai Ưu Vô Song, dịu dàng hỏi: “Ưu cảnh quan, cô có phải xảy ra chuyện gì rồi không? Có thể nói với Tiêu Hạng không?”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng Ưu Vô Song cực kì đau khổ, nhớ nhung của nàng đối với Lãnh Như Tuyết và con trai khiến nàng đau không thiết sống, nàng muốn trở về, nhưng đây là thế kỉ 21, nàng phải làm sao để trở về? Nếu như nàng nói những việc này với người nam nhân trước mắt, liệu hắn ta có tin lời nàng?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 293: con tim đau đớn</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nghĩ tới đây, trong lòng Ưu Vô Song ôm tia hy vọng, ngừng khóc lại, mắt đầy lệ nhìn người nam nhân khốc như Tiêu Tịch, nhỏ tiếng nói: “nếu như, nếu như tôi nói với anh là trong lúc hôn mê, linh hồn tôi đến một nơi khác, liệu anh có tin tôi không? Có tin không?”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tiêu Hạng khẽ sững sờ, nhưng rất nhanh đã cười, nói: “Ưu cảnh quan, cô đang nói lời trong mơ sao? Trong thời gian cô hôn mê, bất kể cô mơ thấy gì, đều chẳng qua là một giấc mơ mà thôi! được rồi, giờ cô mới tỉnh lại, hãy nghỉ ngơi đi.”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nói rồi, Tiêu Hạng vỗ nhẹ vai Ưu Vô Song, sau đó đứng dậy, quay người rời khỏi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song sững người nhìn theo bóng lưng hắn ta, mãi cho đến khi cửa phòng bệnh đóng lại trong lặng lẽ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Là giấc mơ sao? Chỉ là một giấc mơ mà thôi? Ưu Vô Song hai tay vô thức siết chặt khăn trải giường, cơ thể bất lực ngã xuống, trên gương mặt bỗng chốc lần nữa tràn lệ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Là giấc mơ sao? Không, tuyệt đối không phải giấc mơ, sao có thể là giấc mơ?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong lòng nàng, sự đau đớn ấy chân thật biết bao, những gì đã trải qua, đều hiện rõ ràng trong đầu nàng biết bao, đó sao có thể là mơ được? Sao có thể?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Quả nhiên không ai tin, sẽ không ai tin những gì nàng đã trải qua, nàng nên làm sao đây? Nàng phải làm thế nào đây?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Một cảm giác đau nhói, tràn ngập trong lồng ngực nàng, nàng nhắm chặt hai mắt, mặc cho nước mắt đau khổ tuôn rơi, miệng lẩm bẩm, một lần rồi một lần gọi: “Lãnh Như Tuyết…Lãnh Như Tuyết……”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tiếng nàng không lớn, nhưng lại đầy thê lương bi khổ và tuyệt vọng, đôi mắt khốc như Tiêu Tịch giờ đang lặng lẽ đứng sau cửa phòng kia, đang lấp lánh tia quỷ dị.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Một trận bước chân truyền đến, sau lưng hắn ta xuất hiện một tiếng nói thô kệch: “bác sĩ Tiêu, sao anh lại đứng ở trước cửa?”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tiêu Hạng quay người lại, nhìn thấy người đi đến, bất giác khẽ mỉm cười, nói: “đội trưởng Lâm, sao hôm nay ông có thời gian rảnh đến đây? Ông đến đúng lúc lắm, Ưu cảnh quan vừa mới tỉnh lại rồi!”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Gương mặt đen đen của đội trưởng Lâm kia khẽ hiện tia mừng rỡ, nói: “cô ấy tỉnh lại rồi? chuyện xảy ra khi nào vậy?”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tiêu Hạng không hề trả lời lời của ông ta, mà chỉ mỉm cười nói: “cô ấy bây giờ tinh thần rất tốt, đội trưởng Lâm có thể vào trò chuyện cùng cô ấy, Tiêu Hạng còn phải đi tuần phòng, không thể bồi đội trưởng Lâm!”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>đội trưởng Lâm phẩy phẩy tay, nói: “anh đi bận đi.”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nụ cười trên mặt Tiêu Hạng không đổi, có ý vị khác lần nữa liếc nhìn về phía cửa phòng bệnh, sau đó quay người rời khỏi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nghe thấy tiếng bước chân, Ưu Vô Song nhanh chóng lau đi nước mắt trên mặt, quay đầu lại, nhìn thấy người đến, bất giác gọi: “đội trưởng?”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>đội trưởng Lâm nhìn thấy Ưu Vô Song đã tỉnh lại, rất vui mừng, ông ta nhìn Ưu Vô Song cười nói: “hay cho Ưu Vô Song cô, cô cuối cùng cũng biết tỉnh lại rồi à? Hại người trong đội cảnh sát lo lắng hết mấy tháng, cô thì hay rồi, một chút chuyện cũng không có, ngủ hết cả năm tháng!”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Năm tháng? Ưu Vô Song khẽ sững sốt, sao lại xuất hiện năm tháng chứ? Rõ ràng nàng ở cổ đại đã hơn năm năm rồi mà! Sao có thể chứ?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Không lẽ, mọi thứ, đều như lời Tiêu Hạng nói, thật sự chỉ là một giấc mơ sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhìn Ưu Vô Song vẻ mặt buồn rượi, đội trưởng Lâm lại cười nói: “cô đang lo lắng tiền lương và tiền thưởng đúng không? Cô yên tâm, tiền công bị thương của cô, tiền lương và tiền lương trong năm tháng này một cắc cũng không thiếu của cô đâu.”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nói rồi, ông ta đột nhiên mở to hai mắt, nói: “nhưng mà, cô lĩnh không năm tháng lương, nếu như bây giờ đã tỉnh lại rồi thì hay mau chóng hồi phục cho tôi, sớm ngày trở về đội cảnh sát!”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song miễn cưỡng nở nụ cười khó coi, đang định nói gì với đội trưởng Lâm, nhưng lại phát hiện cổ họng cứ như bị thứ gì đó nghẹn phải, một câu cũng nói không ra!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đúng vậy, nàng muốn trở về, nhưng không phải về đội cảnh sát, mà là về bên cạnh người nam nhân của mình và con trai mình.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng không biết, những thứ đó, có phải thật sự như Tiêu Hạng nói không, đó chẳng qua chỉ là một giấc mơ, nhưng cảm giác tuyệt vọng và đau đớn trong lòng mãnh liệt biết bao, nếu như đó là một giấc mơ, vậy thì, nàng sao lại đau lòng như vậy?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nếu như đó không phải là giấc mơ, thì nàng bây giờ là thế nào? Đây là thế kỉ 21, là một thời đại tin tưởng khoa học, không có thần lực quỷ quái, không mọi thứ xảy ra trên người nàng quỷ dị biết bao, khiến nàng căn bản không có cách nào tin rằng đó chỉ là một giấc mơ!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bởi vì, mỗi việc xảy ra trong ấy, dung mạo của mỗi người, nàng đều nhớ rõ trong đầu, nàng chưa từng quên, sự dịu dàng của hắn, cũng chưa từng quên, gương mặt đáng yêu khi cười của con trai.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bởi vì, những điều ấy, chân thật biết bao, chân thật đến nỗi phảng phất như việc mới xảy ra ngày hôm qua!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhìn sắc mặt cực kì không tốt của Ưu Vô Song, đội trưởng Lâm tưởng rằng là do nàng mới tỉnh lại, cơ thể vẫn còn yếu, cũng không để tâm, chỉ quan tâm nói: “cô yên tâm, người đội trưởng như tôi cũng không đến nỗi không nói tình nghĩa đến thế, cô mới tỉnh lại, hãy nghỉ ngơi vài ngày đi, đến khi cô hồi phục rồi mới trở lại đội cảnh sát.”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song không khống chế được nước mắt lần nữa trào ra, đúng vậy, đây là đội trưởng Lâm, người có tiếng nghiêm nghị nhưng lại rất có tình người trong đội cảnh sát của họ &#8212; đội trưởng hắc bao tử, đây là thế kỉ 21!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng mắt đầy lệ nhìn gương mặt quen thuộc của đội trưởng Lâm, trong lòng càng đau đớn, nàng không thể trở về rồi sao? Ông trời sao lại đối xử với nàng như vậy? Tại sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 294: thân tình lãnh đạm</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong bệnh viện, Ưu Vô Song mơ mơ hồ hồ trải qua ba ngày, sau khi Tiêu Hạng xác định nàng đã hoàn toàn hồi phục, nàng bị người bạn trong đội cảnh sát đưa về căn nhà chỉ thuộc về một mình nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tất cả, lại hồi phục bình lặng như trước, nàng về đến thế kỉ 21 quen thuộc, đây là nơi nàng lớn lên từ nhỏ, nhưng lại lần nữa trở về nơi thanh lạnh, căn nhà không có bất kì người thân nào!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nghe bạn trong đội nàng nói, trong lúc nàng hôn mê, mẹ nàng và ba nàng có đến thăm nàng một lần, sau đó giao cho bạn trong đội nàng một bức thư, về sau không xuất hiện nữa.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng nghe bạn trong đội nàng nói, trong lòng không có chút cảm giác bi thương nào, bởi vì, từ nhỏ ba mẹ nàng đối với nàng đều lãnh đạm, nếu như không phải trên khai sinh ghi tên ba và mẹ nàng, ngay cả nàng cũng tưởng mình là một cô nhi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sắc trời đã tối, người bạn trong đội đưa nàng về nhà, cũng đã về, giờ đây trong cả căn nhà lạnh tanh, chỉ có một mình Ưu Vô Song.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lúc này, người ngồi trên sofa, nhìn bầu trời đã tối ngoài ban công, trong tay cầm bức thư mà bạn trong đội đưa cho nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Qua một lúc sau, nàng mới từ từ thở dài, sau đó thuận tay mở thư ra.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đây là một bức thư rất bình thường, nội dung trong thư cũng cực kì bình thường, chỉ đơn giản hỏi thăm mấy câu, mà điều thật sự khiến Ưu Vô Song sững sốt là câu nói đằng sau bức thư: Tiểu Song, đừng trách ba và mẹ nhẫn tâm, vì giảm nhẹ nỗi đau trong lòng, ba và mẹ không thể không lạnh nhạt với con từ khi con mới sinh ra, như vậy, con mới có thể ít đi một phần níu kéo. Còn mẹ con, cũng sẽ không vì mất đi con mà đau thương tuyệt vọng! Tiểu Song, đối với con như vậy là không công bằng, nhưng Tiểu Song hãy tin ba mẹ, hãy tin ba, ba mẹ đều rất yêu con, thật sự rất yêu con.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Xem hết câu này, nước mắt Ưu Vô Song bỗng chốc chảy như mưa, yêu nàng, nhưng lại lạnh nhạt với nàng bao nhiêu năm, ba, mẹ, không lẽ đây chính là tình yêu mà các người nói đó sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng luôn không hiểu, ba và mẹ sao lại lạnh nhạt với nàng như vậy, nhưng nay khi nhìn thấy đoạn nói này, trong lòng nàng mới thầm hiểu, ba và mẹ tại sao lại đối xử với nàng như vậy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Là sợ mất đi sao? Sao ba không nói rõ? Mất đi? Không lẽ?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lòng Ưu Vô Song kích động, vội đứng nhanh từ sofa dậy, bức thư đặt trên đầu gối nàng rơi xuống đất, còn mặt nàng lại đỏ ửng, vẻ mặt kích động, ba biết gì đó sao? Ba và mẹ đã biết, nhất định là vậy!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Vậy thì, nàng chỉ cần tìm ba nàng hỏi rõ, có lẽ có thể tìm được cách trở về nơi đó?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nghĩ tới đây, Ưu Vô Song một khắc cũng ngồi không yên, nàng thuận tay khoác một chiếc áo khoác, lấy chìa khóa xe, bay nhanh ra khỏi cửa.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trên đường phóng điên cuồng, xe của Ưu Vô Song rất nhanh đã ngừng ở một con hẻm sâu tối.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng bước xuống xe, nhanh chân chạy vào trong hẻm, vội dừng chân lại tại một căn nhà không bắt mắt, mang phong cách cổ xưa, bởi vì, nàng nhìn thấy một người không nên xuất hiện ở đây, người nam nhân trong bệnh viện tuấn mĩ khốc như Tiêu Tịch, Tiêu Hạng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tiêu Hạng không nhìn thấy nàng, lúc này hắn ta đang quay lưng lại với nàng, tuy đã không còn trong bệnh viện, nhưng hắn ta vẫn một thân áo trắng quần trắng nhàn nhã, khí chất phiêu dật như tiên, không khác gì với Tiêu Tịch, thậm chí ngay cả bóng lưng cũng khiến người khác kinh ngạc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song hít một hơi sâu, từ từ bước qua ấy, lãnh đạm hỏi: “bác sĩ Tiêu, sao anh lại ở đây?”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tiêu Hạng từ từ quay người lại, trên gương mặt tuấn mĩ vẫn là nụ cười nhàn nhạt giống hệt Tiêu Tịch, nhưng lại không phải, rốt cuộc là kì lạ ở đâu, nàng nói không ra.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lúc này, cửa đột nhiên mở ra, một người trung niên tóc hơi điểm hoa, nhìn cực kì nho nhã bước ra, mỉm cười với Tiêu Hạng, sau đó ánh mắt rơi vào người Ưu Vô Song, qua một lúc sau, mới lạnh đạm nói: “Tiểu Song.”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song nhìn người trung niên, sống mũi cay cay, một lúc lâu, mới nghẹn ngào gọi: “ba.”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lời nàng vừa mới nói ra, cả người đã sà vào lòng người trung niên, vùi đầu vào lòng người trung niên khóc nức nở.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn Tiêu Hạng chỉ yên lặng đứng nhìn, ánh mắt không có chút tia kinh ngạc, qua một lúc lâu, mới từ từ ngẩn đầu, nhìn sắc trời, sau đó lãnh đạm nói với người trung niên: “giáo sư Ưu, thời gian sắp đến rồi.”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ánh mắt giáo sư Ưu thoáng qua tia đau thương, ông ta từ từ đẩy Ưu Vô Song ra, lãnh đạm nói: “Tiểu Song, nếu như con đã đến thì hãy vào đi, mẹ con đang đợi con!”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song nhìn nụ cười lạnh nhạt như thường ngày của ba, lòng như bị thứ gì đó nghẹn phải, rất khó chịu, đây rõ ràng là ba ruột của mình, nhưng ánh mắt ông ta nhìn mình, cứ như người xa lạ, cảm giác này khiến lòng nàng cực kì bi ai.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng vốn muốn hỏi banàng sao lại quen biết Tiêu Hạng, nhưng nhìn thái độ xa cách của banàng, nàng không nói được lời nào.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng ngừng một lúc, nhìn banàng không có gì muốn nói với nàng, chỉ còn cách đè nén sự chua xót trong lòng, sau đó lẳng lặng bước vào trong nhà.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng Ưu Vô Song không biết rằng, sau lưng nàng, có hai ánh mắt quan tâm, đang lẳng lặng nhìn theo bóng người nàng, trong ánh mắt của giáo sư Ưu, thậm chí có thể nhìn thấy được ánh sáng của nước mắt.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Chương 295: bức tranh cổ khiến người khác chấn động </strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đi vào trong nhà, Ưu Vô Song không nhìn thấy mẹ nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Mọi thứ trong nhà, đều không hề thay đổi, vẫn giống như trong kí ức của nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Từ sau khi nàng tròn mười tám tuổi, nàng đã dọn ra khỏi đây, và cũng từ năm ấy bắt đầu, mẹ nàng đã không chịu gặp nàng, nàng cũng chưa từng trở lại đây.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Lúc nàng học đại học, ba mỗi tháng đều gửi cho nàng một khoảng tiền sinh hoạt, mãi cho đến khi nàng có công việc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn đối với mẹ, nàng đã có mấy năm không gặp, chỉ là, trong căn nhà này, vẫn đầy ắp hơi thở quen thuộc của mẹ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trên chiếc kệ trong phòng khác, đang lẳng lặng đặt một tấm hình của cả nhà, nàng trong tấm hình ấy, mới có năm tuổi, đang được người mẹ xinh đẹp ôm trong lòng, cười tươi, còn bên cạnh mẹ, là người ba đẹp trai nho nhã.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song bước qua đấy, hai tay nhẹ nhàng sờ vào tấm hình chụp cả nhà, tấm hình ấy đã hơi vàng ố, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ, lúc ấy, cả gia đình họ, rất hạnh phúc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sau lưng truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng, Ưu Vô Song vội quay đầu lại, chỉ thấy dưới ánh đèn màu vàng, một phụ nữ trung niên mặc bộ quần áo màu nhạt đang đứng cách nàng không xa, lúc này đang lặng lẽ nhìn nàng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đối diện người mẹ nhiều năm không gặp, trong lòng Ưu Vô Song có ngàn vạn lời nói nhưng đã ngăn sâu sự xa lạ trong lòng nàng, khiến nàng phút chốc không biết nói từ đâu, điều nàng duy nhất có thể làm, chính là đứng yên tại chỗ, không cử động, lặng lẽ với mẹ nhìn nhau.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ánh mắt người phụ nữ trung niên rơi vào tấm hình chụp cả nhà trong tay Ưu Vô Song. Ánh mắt từ lạnh nhạt của bà ta, từ từ trở nên dịu dàng, bà ta từ từ bước qua, đón lấy khung hình trong tay Ưu Vô Song, sau đó lấy tấm hình chụp cả nhà từ khung hình ra, sau đó đặt vào tay Ưu Vô Song, dịu dàng nói: “Tiểu Song, tấm hình này, con hãy đem đi đi, sau này mẹ không ở bên cạnh con, con nhất định phải sống hạnh phúc.”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song đối với lời mẹ nửa hiểu nửa không, nhưng bây giờ nàng đã không còn tâm trạng đi mài mò ý lời nói của mẹ, đối với sự quan tâm của người mẹ lạnh nhạt với mình nhiều năm qua, nàng chỉ cảm thấy sống mũi cay cay, có cảm giác muốn lớn tiếng khóc.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng nàng đã không, nàng chỉ sững người, không động đậy nhìn mẹ, nàng không hiểu, bà ta đã nhiều năm không quan tâm nàng, tại sao bây giờ đột nhiên quan tâm nàng như vậy.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Người phụ nữ trung niên như nhìn ra cách nghĩ trong lòng Ưu Vô Song, ánh mắt bà ta thoáng qua tia áy náy và hối hận, bà ta nhẹ nhàng kéo lấy Ưu Vô Song, đi đến sofa bên cạnh ngồi xuống, dịu dàng nói: “Tiểu Song, xin lỗi, là lỗi của mẹ, mẹ cứ tưởng, không muốn gặp con, con sẽ không đau lòng, nhưng Tiểu Song, con hãy nói cho mẹ biết, con có hận ba con và mẹ không?’</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Hai tay Ưu Vô Song từ từ quấn lên vai mẹ, dựa đầu vào lòng mẹ, nước mắt từ từ lăn dài trên má nàng, qua một lúc sau, nàng mới nghẹn ngào nói: “mẹ, nói cho con biết, đây rốt cuộc là việc gì? Hãy nói cho con biết…”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Vẻ mặt người phụ nữ trung niên đầy vẻ bi thống, bà ta dùng tay nhẹ nhàng vuốt những lọn tóc rơi trên gương mặt Ưu Vô Song ra, âm thanh có chút phiêu dật nhỏ tiếng nói: “Tiểu Song, con vẫn muốn trở về đúng không? Con muốn trở về bên cạnh cậu ta, cậu ta có phải đối xử với con rất tốt?”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song nghe thấy lời của mẹ, lòng giật nảy, nàng vội ngẩn đầu, kinh ngạc nhìn mẹ, qua một lúc lâu, mới vội níu lấy áo mẹ, giọng run rẩy hỏi: “mẹ, mẹ vừa nói gì?”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Người phụ nữ trung niên khẽ thở dài, bà ta đột nhiên đẩy Ưu Vô Song ra, sau đó đi đến chiếc tủ cạnh tường lấy ra một cuộn tranh hơi ố vàng, sau đó đi trở lại.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bà ta đưa cuộn tranh trong tay cho Ưu Vô Song, ánh mắt chứa đựng mệt mỏi không nói nên lời, nói: “Tiểu Song, con hãy tự xem rồi sẽ hiểu.”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song không hiểu đón lấy cuộn tranh trong tay mẹ, sau đó từ từ mở ra.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Khi ánh mắt nàng rơi vào bức tranh, nàng suýt chút nữa hét lên, cả người cứ như ngơ hẳn, nhìn chằm chằm bức tranh.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bức tranh ấy, tuy được giữ rất kĩ, nhưng vẫn có thể nhìn ra, đây là một bức tranh đã lâu năm, bức tranh cực kì cổ xưa, ngay cả giấy dùng để vẽ, cũng là cổ xưa, là loại giấy hơi thô cứng mà người xưa đã từng dùng.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và đây, vốn không phải là điều khiến Ưu Vô Song kinh ngạc, mà điều khiến nàng kinh ngạc chính là, người trong bức tranh.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Đây là một bức tranh vẽ cả gia đình bình thường.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Trong tranh, một nam tử tuấn mĩ thân mặc long bào màu vàng không phải là ai khác, mà chính là Lãnh Như Tuyết, còn bên cạnh hắn, nữ tử mặc y phục màu tím nhạt chính là nàng, còn có, một đứa bé khoảng bảy tám tuổi được nàng ôm trong lòng, đó chính là con trai nàng, Niệm Nhi.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sao có thể? Ưu Vô Song chỉ cảm thấy tim mình đang đập rất nhanh, sao nàng lại có ở trong tranh? Sao có thể?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nàng còn nhớ, khi nàng xuyên không, là linh hồn nàng nhập vào Ưu Vô Song kia, dung mạo của nàng ta và dung mạo của nàng ở thế kỉ 21 một chút cũng không giống nhau, nhưng nay, người trong bức tranh này rõ ràng là bộ dạng ở thế kỉ 21 của nàng, việc này là sao?</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Ưu Vô Song không dám tin, nếu như không phải nàng nhìn thấy dung mạo quen thuộc của Lãnh Như Tuyết và con trai, nàng cơ hồ còn tưởng mẹ đang đùa với nàng!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng, nàng biết là không phải, nàng biết đây là sự thật! Lòng nàng chấn động, nhưng một dự cảm vui mừng lại phút chốc dâng lên trong lòng, nếu như đã có bức tranh này, vậy thì việc này có nghĩa là nàng vẫn còn có thể trở về? Trở về bên cạnh Lãnh Như Tuyết và con trai?</p>
<p>&nbsp;</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1548/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1548&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/20/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-291-295/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>30</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/503c81fec7b87331cfd88fac069ea5b4?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">blueangeloftheheaven</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Vương phi của bạo vương chương 286-290</title>
		<link>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/18/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-286-290/</link>
		<comments>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/18/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-286-290/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 18 Jan 2012 16:38:55 +0000</pubDate>
		<dc:creator>Phi Phi</dc:creator>
				<category><![CDATA[vương phi của bá vương]]></category>
		<category><![CDATA[Vương phi của bá vương]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://tuyetphiphi.wordpress.com/?p=1542</guid>
		<description><![CDATA[Chương 286: xuất cung Hoàng đế nhìn Ưu Vô Song trầm mặc không nói gì, phảng phất như biết được trong lòng nàng đang nghĩ gì, thở dài một tiếng, nói: “Vô Song, ngươi là một nữ nhân thông tuệ, ngươi nên biết, sinh ra trong hoàng gia, nhiều lúc có rất nhiều việc đều <a href="http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/18/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-286-290/" class="excerpt-more-link">[&#8230;]</a><img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1542&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Chương 286: xuất cung</strong></p>
<p>Hoàng đế nhìn Ưu Vô Song trầm mặc không nói gì, phảng phất như biết được trong lòng nàng đang nghĩ gì, thở dài một tiếng, nói: “Vô Song, ngươi là một nữ nhân thông tuệ, ngươi nên biết, sinh ra trong hoàng gia, nhiều lúc có rất nhiều việc đều vô nại.”</p>
<p>Lúc nói những lời này, ánh mắt hoàng đế thoáng qua tia bất lực sâu sắc.</p>
<p><span id="more-1542"></span></p>
<p>Ưu Vô Song vẫn trầm mặc không nói gì, nhưng lòng từng chút từng chút trầm xuống, nàng không muốn con trai của mình sau này cũng như vậy, vì quyền lực mà đấu đá với thân nhân.</p>
<p>Sắc mặt hoàng đế trầm trọng, đột nhiên như nhớ ra gì đó, đột nhiên nhìn Ưu Vô Song hỏi: “cháu của trẫm đã bao lớn rồi?”</p>
<p>“hả?” Ưu Vô Song đột ngột bị hỏi, nhất thời không kịp phản ứng, chỉ ngờ hoặc nhìn hoàng đế.</p>
<p>Hoàng đế mỉm cười, hỏi lại lần nữa: “hoàng tôn của trẫm, năm nay chắc đã hơn bốn tuổi rồi nhỉ? Đợi khi việc này qua đi, ngươi hãy đưa hoàng tôn của ta vào cung bồi trẫm.”</p>
<p>Ưu Vô Song miễn cưỡng cười khô một tiếng, nói: “vâng.”</p>
<p>Bên ngoài dạ dạ vâng vâng, nhưng trong lòng nàng lại mắng chửi lão hoang đế hồ ly, Niệm Nhi còn nhỏ như vậy, để Niệm Nhi vào cung, vậy thì không phải lấy mạng nàng sao?</p>
<p>Nhưng mà lần này, hoàng đế lại không ngờ trong lòng Ưu Vô Song mắng ông ta, ông ta vừa ý gật gật đầu, lấy từ trong người ra một tấm kim bài, đưa cho Ưu Vô Song, nói: “Vô Song, bây giờ đã không còn sớm nữa, tấm kim bài này, là binh phù có thể điều động binh lực trong kinh thành, ngươi hãy giữ cẩn thận, đem ra cung cho Tuyết Nhi, trẫm tin là Tuyết Nhi sẽ biết nên làm thế nào.”</p>
<p>Ưu Vô Song hai tay đón lấy lệnh bài, nhăn mặt nói: “hoàng thượng, người cho Vô Song cũng không có ích gì, Vô Song bây giờ bị nhốt ở đây, làm sao có thể ra ngoài?”</p>
<p>Hoàng đế cười nhẹ một tiếng, đứng dậy, nói: “trẫm tự sẽ cho người đưa ngươi ra cung, ngươi sợ gì chứ? Được rồi, đã không còn sớm nữa, một lúc nữa hoàng hậu sẽ tỉnh lại, trẫm còn có việc, ngươi hãy rời khỏi đi!”</p>
<p>Dứt lời, hoàng đế không đợi Ưu Vô Song nói gì, vỗ nhẹ tay, theo sau tiếng vỗ tay của hoàng đế, trong nhà đột nhiên xuất hiện một người, người đó che mặt, một thân hắc y, nhìn không rõ dung mạo của hắn ta.</p>
<p>Chỉ thấy hắn ta hành lễ với hoàng đế, sau đó đứng im tại đó.</p>
<p>Hoàng đế không để tâm ánh mắt ngờ hoặc kinh ngạc của Ưu Vô Song, trầm giọng nói với hắc y nhân: “Vô Ảnh, ngươi hãy đưa thất vương phi an toàn về thất vương phủ, không được có nửa chút sơ sảy, biết chưa?”</p>
<p>Hắc y nhận ấy khẽ cúi đầu, đáp: “vâng!”</p>
<p>Hoàng đế lúc này mới quay đầu nói với Ưu Vô Song: “được rồi, Vô Song, ngươi hãy theo Vô Ảnh đi đi! Hắn ta sẽ đưa ngươi an toàn ra cung.”</p>
<p>Dứt lời, hoàng đế không quan tâm Ưu Vô Song, quay người đi vào trong trướng màn.</p>
<p>Ưu Vô Song còn chưa kịp cáo từ với hoàng đế, hắc y nhân kia tựa như quỷ mị, nhấc lấy cổ áo Ưu Vô Song, nhấc nàng dậy, và lạnh lùng nói: “thất vương phi, đắc tội rồi!”</p>
<p>Nói rồi, thuận tay điểm một điểm trên người Ưu Vô Song, sau đó không chút tiếng động đưa nàng nhảy lên mái nhà.</p>
<p>Ưu Vô Song sợ đến hét thất thanh, nhưng nàng đột nhiên phát hiện mình không phát ra được tiếng nào. Lúc này nàng mới hồi thần, tên hắc y nhân chết tiệt này đã điểm huyệt câm của nàng.</p>
<p>Hết cách, Ưu Vô Song chỉ còn cách trừng mắt lườm tên hắc y nhân, sau đó nhắm nghiền hai mắt.</p>
<p>Qua một lúc sau, Ưu Vô Song mới cảm thấy được hai chân mình chạm đất, nàng mở hai mắt ra, chỉ thấy mình đứng trước một cửa sổ đóng kín, xung quanh căn nhà đen ngòm.</p>
<p>Còn hắc y nhân sau khi xuất hiện ở cửa động, không nói một lời, nhấc lấy Ưu Vô Song thoáng vào.</p>
<p>Trong động, đen đến mức đưa tay không thấy năm ngón, Ưu Vô Song chỉ cảm thấy gió không ngừng thổi bên tai, còn bản thân cứ như một búp bê rách, bị tên hắc y nhân ấy nhấc lên, bay về trước với tốc độ nhanh nhất.</p>
<p>Không sai, chính là bay! Bởi vì, lúc này nàng hoàn toàn bị tên hắc y nhân gọi là Vô Ảnh nàng nhấc trên tay, hai chân căn bản không chạm đất.</p>
<p>Nhưng mà trong lòng Ưu Vô Song đã hoàn toàn bình tĩnh lại, nàng biết, lối đi bí mật này, chắc là đường thông ra ngoài hoàng cung, chỉ cần ra ngoài cung, nàng có thể trở về bên cạnh Lãnh Như Tuyết, có thể gặp lại con trai.</p>
<p>Lối đi bí mật này cực kì dài, không biết đi bao lâu, Ưu Vô Song chỉ cảm thấy tứ chi mình đều cứng đờ, họ vẫn không ngừng đi trong lối đi bí mật.</p>
<p>Trong tình trạng buồn ngủ và tứ chi đau nhức, Ưu Vô Song không còn chống cự được nữa, chìm vào giấc ngủ.</p>
<p>Không biết qua bao lâu, Ưu Vô Song bị người ta vỗ dậy, nàng mở hai mắt, có chút bàng hoàng nhìn người toàn thân hắc y trước mắt, nói: “đến rồi sao?”</p>
<p>Hắc y nhân khẽ gật đầu, giọng nói vẫn lạnh lùng: “thất vương phi, chúng ta đã ra khỏi hoàng cung, tiếp theo đây hắn ta sẽ đưa người về thất vương phi.”</p>
<p>Ưu Vô Song giờ mới phát hiện, trước mặt bản thân có thêm một thiếu niên không bắt mắt. Hơn nữa, nơi họ đang đứng, lại là trong một khu rừng.</p>
<p>Cách nơi của họ không xa, có một chiếc xe ngựa cũ rách.</p>
<p>Ưu Vô Song khẽ gật đầu với Vô Ảnh, nhẹ nhàng nói: “cảm ơn ngươi, Vô Ảnh!”</p>
<p>Vô Ảnh không để tâm đến Ưu Vô Song, chỉ thấy bóng hắn ta thoáng chớp, tựa như quỷ mị, phút chốc biến mất vào trong khu rừng.</p>
<p>Còn vị thiếu niên nhìn không bắt mắt kia mặt tươi cười bước đến, nói với Ưu Vô Song: “thất vương phi, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi!”</p>
<p>Ưu Vô Song liếc nhìn vị thiếu niên ấy, sau đó lẳng lặng bước lên xe ngựa.</p>
<p><strong>Chương 287: gió mưa ập đến 1</strong></p>
<p>Thất vương phủ.</p>
<p>Trong đại đường, không khí trầm lặng.</p>
<p>Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong thần sắc nghiêm trọng, trầm mặc không nói gì.</p>
<p>Ưu Lạc Nhạn ngất đi nay đã được người dìu ngồi trên ghế, vết thương trước ngực đã không còn chảy máu, chỉ là y phục màu hồng đã nhuốm vết máu đỏ tươi, nhìn khiến người ta kinh hãi.</p>
<p>Ngạo Phong đi đã hơn nửa canh giờ, nhưng vẫn chưa có chút tin tức gì, thật là khiến họ không thể không lo lắng.</p>
<p>Chính trong khí áp ngày càng nặng nề này, ngoài đại đường truyền đến một trận bước chân, Trương ma ma bước vào trong, nhìn Ưu Lạc Nhạn vẫn còn hôn mê, hạ thấp giọng nói với Lãnh Như Tuyết: “vương gia đại hỷ, vương phi đã trở về!”</p>
<p>Cơ thể cao to của Lãnh Như Tuyết khẽ giật chấn động, hai mắt nhìn chằm chằm Trương ma ma, trầm giọng nói: “Trương ma ma, ngươi nói gì?”</p>
<p>Trương ma ma khẽ mỉm cười, nói lần nữa: “vương gia, vương phi đã trở về, bây giờ vương phi đang ở thư phòng đợi người!”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết không dám tin nhướm nhướm mày, hắn quay đầu nhìn Lãnh Như Phong, nói: “lục hoàng huynh, đệ đi một lúc, Song Nhi trở về rồi! lát nữa Ngạo Phong về, huynh hãy cho người báo với đệ!”</p>
<p>Nói rồi, Lãnh Như Tuyết không đợi Lãnh Như Phong đồng ý, lớn bước bước ra ngoài.</p>
<p>Trong thư phòng.</p>
<p>Ưu Vô Song yên lặng ngồi trên ghế, hai tay siết chặt tấm kim bài, cuối cùng cũng an toàn trở về thất vương phủ rồi, nhưng mà không biết tại sao, trong lòng nàng có cảm giác bất an mãnh liệt.</p>
<p>Nàng gặp được Trương ma ma, từ phía bà ta biết được việc của Ưu Lạc Nhạn, biết được Ưu Lạc Nhạn lúc này đến thất vương phủ, khiến lòng đang vui mừng của nàng phút chốc rơi xuống đáy vực.</p>
<p>Nàng không phải vì sợ Ưu Lạc Nhạn tình cũ chưa dứt với Lãnh Như Tuyết, điều nàng sợ là, không biết Lãnh Như Băng đang đánh chủ ý gì.</p>
<p>Thư phòng tĩnh lặng, Lãnh Như Tuyết còn chưa đến, lòng nàng càng thấp thỏm không yên! Nàng không còn kiên nhẫn nữa, đứng từ ghế dậy, xông ra ngoài thư phòng!</p>
<p>Tuy nhiên, chính vào lúc này, cửa thư phòng bất ngờ bị đẩy ra, nàng không kịp thu thế, đâm vào người đến, và nàng rất nhanh đã bị đôi tay rắn chắc ôm chặt, bên tai truyền đến tiếng nói trầm thấp đầy vui mừng của Lãnh Như Tuyết: “Song Nhi?”</p>
<p>Ưu Vô Song ngẩn đầu, nhìn thấy người đến là Lãnh Như Tuyết, lòng cuối cùng cũng nhẹ nhỏm, tuy chỉ cách mấy ngày không gặp, nhưng ngửi mùi hương quen thuộc của hắn, tâm trạng khẩn trương của Ưu Vô Song bỗng chốc bình tĩnh lại.</p>
<p>Nàng nhẹ nhàng dựa đầu vào lòng Lãnh Như Tuyết, cảm nhận ấm áp đến từ cơ thể hắn, nhẹ nhàng nói: “Lãnh Như Tuyết, ta trở về rồi!”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết lúc này lòng đầy vui mừng, hắn không nói gì, chỉ lẳng lặng ôm chặt nàng vào lòng, nàng cuối cùng cũng trở về, những ngày tháng lòng thấp thỏm không yên đó, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.</p>
<p>Trong giây phút gặp được nàng, hắn mới biết bản thân lo lắng cho nàng biết bao, nhớ nàng biết bao, lúc này nếu như không phải nàng thật sự trong vòng tay của hắn, hắn cơ hồ không dám tin, nàng lần nữa trở về bên cạnh hắn.</p>
<p>Hai người cứ như vậy yên lặng ôm lấy nhau, không ai nói gì, giờ khắc này, thứ họ cần là yên tĩnh.</p>
<p>Cứ như vậy, qua một lúc lâu, Lãnh Như Tuyết mới nhẹ nhàng buông Ưu Vô Song ra, nhìn dung mạo của nàng, khàn giọng hỏi: “Song Nhi, sao nàng ra cung rồi?”</p>
<p>Ưu Vô Song cũng lẳng lặng nhìn hắn: “Lãnh Như Tuyết, ngươi ốm rồi!”</p>
<p>Nói rồi, nàng không đợi hắn nói gì, lại đưa tấm kim bài trong tay cho Lãnh Như Tuyết, nói: “đây là hoàng thượng bảo ta giao cho ngươi, là hoàng thượng phái người đưa ta về, Lãnh Như Tuyết, ta có một dự cảm bất an, Niệm Nhi đâu? Niệm Nhi bây giờ ở đâu? Ta muốn gặp Niệm Nhi.”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết nhìn bộ dạng lo lắng của nàng, lấy tay nhẹ nhàng vỗ vai nàng, an ủi: “Song Nhi, đừng lo lắng, Niệm Nhi bây giờ rất tốt, ta đã an bài Niệm Nhi và Vân Nhi đến một nơi an toàn, nàng đừng lo lắng!”</p>
<p>Nói rồi, ngập ngừng, lại nhìn tấm kim bài trong tay, hỏi: “Song Nhi, đây là phụ hoàng bảo nàng giao cho ta? Phụ hoàng bây giờ thế nào? Người không sao chứ?”</p>
<p>Ưu Vô Song hít một hơi sâu, sau đó kể hết những việc xảy ra trong cung với Lãnh Như Tuyết, sau khi hết, mới nói: “ngươi yên tâm, hoàng thượng không sao, tất cả những việc này, là do hoàng thượng an bài.”</p>
<p>Dứt lời, ngập ngừng, Ưu Vô Song lại lo lắng liếc nhìn Lãnh Như Tuyết, nói: “Lãnh Như Tuyết, Ưu Lạc Nhạn bây giờ ở trong phủ sao? Ngươi định làm thế nào? E rằng đây là âm mưu của Lãnh Như Băng!”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết khẽ gật đầu, trầm giọng nói: “Ưu Lạc Nhạn đích thực ở trong phủ, Song Nhi, trong phủ đêm nay e là không yên bình, lát nữa đợi khi Ngạo Phong trở về, ta bảo Ngạo Phong đưa nàng đến chỗ Niệm Nhi.”</p>
<p>Ưu Vô Song biết việc này tuyệt đối nghiêm trọng, nếu không, Lãnh Như Tuyết tuyệt đối không nói với nàng những lời này, bây giờ cả thất vương phủ sắp gặp nạn, nàng lại sao có thể một mình rời khỏi?</p>
<p>Nhất thời khẽ lắc đầu, nói: “Lãnh Như Tuyết, ta không đi, ta muốn ở lại đây.”</p>
<p>Ưu Vô Song hai mi khẽ nheo, nói: “Song Nhi, đừng ngang bướm, nàng nên biết, nếu như Ưu Lạc Nhạn đến đây là do  Lãnh Như Băng cố ý sắp đặt, vậy thì cả thất vương phủ đêm nay sẽ không yên, ta cần phải đưa nàng rời khỏi đây mới có thể yên tâm xử lí việc này.”</p>
<p>“không! Ta không đi!” Ưu Vô Song ngẩn cao đầu, gương mặt kiêu mĩ đầy cố chấp, nàng cố chấp nhìn Lãnh Như Tuyết, nói: “ngươi bảo ta đi, ta đi mà không yên tâm, ta sẽ lén trở về! Lãnh Như Tuyết, nếu như trong lòng ngươi thật sự có ta, thì đừng bảo ta đi lúc này! Nếu không, ta sẽ hận ngươi, cả đời sẽ không tha thứ cho ngươi!”</p>
<p><strong>Chương 288: mưa gió ập đến 2</strong></p>
<p>Lãnh Như Tuyết nhìn gương mặt nhỏ cố chấp kia, trong lòng đầy ấm áp, nhưng hắn không thể để nàng ngang bướm, nếu như việc đêm xảy đúng như hắn đoán thì hắn tuyệt đối không thể để nàng ở lại, bởi vì nếu như hắn đoán không lầm thì, thất vương phủ đêm nay sẽ có một cơn gió tanh mưa máu.</p>
<p>Hai mi hắn nhíu chặt, đang định khuyên Ưu Vô Song, đột nhiên ngoài cửa truyền đến trận bước chân vội vã, cửa thư phòng bỗng chốc bị đẩy ra, Trương ma ma thần sắc cực kì vội vã bước vào, nói với Lãnh Như Tuyết: “vương gia, không hay rồi, thái tử đem theo quan binh bao vây cả thất vương phủ, nói là đến chỗ vương gia đòi người.”</p>
<p>Nghe thấy lời của Trương ma ma, lòng Lãnh Như Tuyết trầm hẳn xuống, hắn nhìn Ưu Vô Song, trầm ngâm một lúc, sau đó nói: “Song Nhi, nàng ở lại đây, đừng ra ngoài, ta ra chút sẽ vào!”</p>
<p>Dứt lời, Lãnh Như Tuyết lớn bước ra ngoài.</p>
<p>Đại đường.</p>
<p>Sắc mặt Lãnh Như Băng âm trầm nhìn người ngăn hắn ta &#8211; Lãnh Như Phong, đối với Ưu Lạc Nhạn ngất đi kia nhìn cũng không nhìn, lạnh lùng nói: “lục hoàng đệ, đệ định ngăn bổn thái tử sao? Lãnh Như Tuyết đang ở đâu? Bảo hắn ra đây gặp bổn thái tử!”</p>
<p>Lãnh Như Phong lạnh lùng nhìn Lãnh Như Băng, cũng lạnh lùng nói: “đại hoàng huynh nói vậy là ý gì? Dù cho đại hoàng huynh có việc muốn tìm Như Tuyết, cũng không cần dàn trận như vậy chứ? Đây là thất vương phủ của Như Tuyết, không phải là phủ thái tử của đại hoàng huynh!”</p>
<p>Lãnh Như Băng nghe thấy lời của Lãnh Như Phong, lạnh lùng cười một tiếng, lớn tiếng nói: “Lãnh Như Tuyết to gan không những dám câu dẫn hoàng tẩu làm ra chuyện vô sỉ như vậy, hơn nữa làm thái tử phi của bổn thái tử bị thương, bổn thái tử đến tìm hắn đòi công đạo, không lẽ không đúng sao? Lãnh Như Phong, việc này không liên quan đến ngươi, ta khuyên ngươi đừng nhún tay vào! Nếu không hừ!”</p>
<p>Lời của Lãnh Như Băng đầy uy hiếp, Lãnh Như Phong sao lại không hiểu? Chỉ thấy hắn ta cười nhẹ một tiếng, nói: “đại hoàng huynh, huynh nói vậy là không đúng rồi, lúc nãy Như Tuyết luôn ở cùng đệ, khi nào đi câu dẫn thái tử phi? Thái tử phi hôm nay đột nhiên đến thăm, hạ nhân của thất vương phủ có thể làm chứng! Huynh nói Như Tuyết làm thái tử phi bị thương, đó càng là một chuyện nực cười, thái tử phi đúng là bị thương, nhưng mà đó là do thái tử phi tự gây ra, không liên quan đến Như Tuyết!”</p>
<p>Lãnh Như Băng nghe thấy lời của Lãnh Như Phong, mặt phút chốc trầm xuống, lạnh lùng nói: “lục hoàng đệ, đệ đang bảo vệ Lãnh Như Tuyết sao? Nếu như là vậy, đừng trách người làm hoàng huynh ta đây không nói tình nghĩa!”</p>
<p>Lãnh Như Phong mặt không biến sắc nhìn Lãnh Như Băng nói: “Như Phong không hề muốn bảo vệ Như Tuyết, Như Phong chỉ nói sự thật, nếu như đại hoàng huynh không thể chấp nhận được, vậy thì Như Phong cũng không có gì để nói! Chỉ là, đại hoàng huynh đừng quên, bất luận chuyện đúng hay sai, đại hoàng huynh không nên tự ý dẫn binh lính xông vào thất vương phủ!”</p>
<p>Lãnh Như Băng nghe lời của Lãnh Như Phong, đột nhiên cười lớn tiếng, nói: “thất vương phủ? Thái tử phi của bổn thái tử bị thương ở thất vương phủ này, bây giờ hôn mê bất tỉnh, không lẽ bổn thái tử không thể đến tìm Lãnh Như Tuyết hỏi tội? Lãnh Như Phong, ngươi trăm chiều bảo vệ Lãnh Như Tuyết, đừng tránh bổn thái tử không nói tình nghĩa!”</p>
<p>Nói rồi, Lãnh Như Băng không đợi Lãnh Như Phong nói gì, quay đầu quát lớn: “bắt lấy Lãnh Như Phong cho bổn thái tử!”</p>
<p>Quan binh đứng sau lưng Lãnh Như Băng nghe thấy lời phân phó của Lãnh Như Băng, phút chốc xông về phía Lãnh Như Phong.</p>
<p>Lãnh Như Phong nào có cam tâm chịu trói? Ánh mắt hắn ta thoáng qua tia sát ý, thoáng thấy một trận huyết chiến sắp diễn ra. Tuy nhiên chính vào lúc này, đột nhiên truyền đến tiếng quát lớn: “dừng tay!”</p>
<p>Đám người định thần quay đầu lại, chỉ thấy Lãnh Như Tuyết xuất hiện ở cửa đại đường.</p>
<p>Chỉ thấy Lãnh Như Tuyết xuất hiện, ánh mắt Lãnh Như Băng thoáng qua tia lạnh, hắn ta vỗ nhẹ tay một cái, cười lạnh nói: “Lãnh Như Tuyết, ngươi cuối cùng cũng chịu ra đây rồi sao?”</p>
<p>Sắc mặt Lãnh Như Tuyết âm trầm, lạnh lùng đi đến trước mặt Lãnh Như Băng, lạnh lùng nói: “đại hoàng huynh, huynh như vậy là ý gì?”</p>
<p>Lãnh Như Băng cười nhẹ một tiếng, nói: “Lãnh Như Tuyết, ý của bổn thái tử, trong lòng người rất rõ! Lại hà tất cần bổn thái tử nói ra?”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết cười lạnh lùng, nói: “thần đệ không hiểu ý đại hoàng huynh, nếu như đại hoàng huynh đến đón thái tử phi về phủ, vậy thì dàn bày vậy cũng hơi lớn đấy chứ?”</p>
<p>Sắc mặt Lãnh Như Băng trầm xuống, đột nhiên nghiêm giọng quát: “Lãnh Như Tuyết, ngươi câu dẫn hoàng tẩu vốn là tử tội, không lẽ bây giờ ngươi còn muốn xảo biện sao? Nay nếu như ngươi giao binh quyền trong tay ra, bổn thái tử sẽ tha chết cho ngươi! Nếu không, ngươi đừng trách bổn thái tử san bằng thất vương phủ của ngươi!”</p>
<p>Mâu đen thâm trầm của Lãnh Như Tuyết thoáng qua tia phẫn nộ, gương mặt sắc lạnh không chút biểu cảm, hắn cười lạnh một tiếng, hàn giọng nói: “vậy sao? đại hoàng huynh muốn san bằng thất vương phủ của thần đệ vậy thì phải xem đại hoàng huynh có cái bản lĩnh đó không!”</p>
<p>Nói rồi, Lãnh Như Tuyết vỗ tay một cái, bỗng chốc, trong đại đường xuất hiện nhiều hắc y nhân, đối diện với người mà Lãnh Như Băng dẫn đến.</p>
<p>Không khí trong đại đường bỗng chốc trở nên khẩn trương, cả đại đường bay đầy sát khí.</p>
<p>Lãnh Như Băng nhìn hắc y nhân đột nhiên xuất hiện ở đại đường, cười lạnh một tiếng, kinh miệt nói: “Lãnh Như Tuyết, ngươi cho rằng với mấy ám vệ này của ngươi, thì có thể ngăn được bổn thái tử sao? Ngươi thật là xem thường bổn thái tử rồi!”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết cười lạnh một tiếng, đáp: “có ngăn được hay không, đại hoàng huynh rất nhanh sẽ biết! Đại hoàng huynh tự ý đưa lính xông vào đây, chắc là cũng có chuẩn bị, chỉ là, đại hoàng huynh đừng quên, đưa lính tự ý xông vào vương phủ của bổn vương, dù cho đại hoàng huynh là thái tử, cũng là tử tội!”</p>
<p>Lãnh Như Băng cười khiêu kích, đột nhiên lấy từ trong người ra một cuộn thánh chỉ, cười lạnh nói: “nếu như bổn thái tử không có thánh chỉ, sao dám đến đây bắt người? Lãnh Như Tuyết, bổn thái tử khuyên ngươi hãy ngoan ngoãn bó tay chịu trói, tội danh kháng chỉ, ngươi không gánh nổi đâu!”</p>
<p><strong>Chương 289: mưa gió ập đến 3</strong></p>
<p><strong> </strong></p>
<p>Nhìn thấy Lãnh Như Băng lấy thánh chỉ ra, biểu tình của Lãnh Như Tuyết không đổi, hắn lạnh lùng nhìn Lãnh Như Băng, cười lạnh nói: “vậy sao? Nếu như là vậy, thần đệ cũng xin khuyên đại hoàng huynh một câu, dù cho đại hoàng huynh là đương kim thái tử, nhưng mà nếu như giả truyền thánh chỉ, cũng là tử tội! Đại hoàng huynh thân là thái tử nhiều năm, luật pháp của Tây Diệm, chắc không cần thần đệ nói nhiều chứ?”</p>
<p>Nghe thấy lời của Lãnh Như Tuyết, sắc mặt Lãnh Như Băng bỗng chốc trở nên cực kì khó coi, sát ý trong mắt hắn ta càng tăng kịch liệt, đột nhiên ném mạnh thánh chỉ trong tay xuống đất, thần thái cực kì cuồng ngạo nói: “vậy thì đã sao? Không lẽ ngươi cho rằng ngươi có cơ hội gặp được phụ hoàng sao? Lãnh Như Tuyết, nếu như ngươi đủ thông minh thì hãy ngoan ngoãn giao binh quyền trong tay ra, nếu không, hôm nay ở đây sẽ là đất chôn thân của huynh đệ hai ngươi!”</p>
<p>Dứt lời, vẫy tay, quan binh sau lưng hắn tựa như nước tràn xông về phía Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong.</p>
<p>Ám vệ hộ trước Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong cũng tiến lên, chớp mắt đại đường đao quang kiếm ảnh, hỗn chiến diễn ra.</p>
<p>Binh lính Lãnh Như Băng dẫn đến nhiều như nước tràn, ám vệ của Lãnh Như Tuyết tuy võ công cao cường, nhưng lại vì nhân số ít mà rơi vào thế hạ phong, theo sau binh lính không ngừng ngã xuống, những ám vệ ấy cũng dần dần bắt đầu không trụ được mà bị thương.</p>
<p>Nhưng dù cho như vậy, họ vẫn ngoan cường ngăn trước Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong.</p>
<p>Nhìn Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong bị nhốt ở giữa, khóe môi Lãnh Như Băng cong lên nụ cười lãnh khốc.</p>
<p>Theo sau những ám vệ không ngừng bị thương, đã bắt đầu có một số ám vệ bị thương nặng ngã xuống, Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong cũng không thể không gia nhập vào trận chiến.</p>
<p>Hai mi Lãnh Như Tuyết nhíu chặt, hắn quan sát xung quanh, sau đó thuận tay một chưởng đánh bay một tên quan binh xông đến, sau đó bay lên một chưởng đánh nát một cánh cửa, nhảy ra ngoài, lớn tiếng nói với Lãnh Như Phong: “lục hoàng huynh, ra đây!”</p>
<p>Lãnh Như Phong phút chốc hiểu ý Lãnh Như Tuyết, thân hình nhẹ bay, chớp mắt cũng nhảy ra ngoài.</p>
<p>Nhìn thấy Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong ra khỏi đại đường, sắc mặt Lãnh Như Băng bỗng chốc trầm xuống, thân ảnh hắn ta khẽ cử động, đuổi theo ra ngoài trước, quan binh sau lưng cũng lũ lượt theo hắn ta đuổi theo ra ngoài.</p>
<p>Tuy ra khỏi đại đường, đến vườn ngoài rộng lớn, nhưng Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong vẫn trong tình thế ác liệt, họ vẫn bị những quan binh đuổi theo vây ở giữa.</p>
<p>Lãnh Như Băng thấy quan binh nhất thời không bắt được Lãnh Như Tuyết hai người, cười lạnh một tiếng, thuận tay rút thanh kiếm của thị vệ sau lưng hắn ta, thân ảnh thoáng bay, nhanh tựa chớp điện đâm về phía Lãnh Như Tuyết.</p>
<p>Chớp mắt, cùng Lãnh Như Tuyết đấu với nhau.</p>
<p>Thời gian qua đi, ám vệ của Lãnh Như Tuyết ngã xuống ngày càng nhiều, những binh lính ấy vẫn xông đến như nước tràn, Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong bắt đầu cảm thấy khó chống chọi.</p>
<p>Rất nhanh, trên mình hai người đã tăng thêm màu sắc, áo bào vốn dĩ màu trắng của Lãnh Như Tuyết đã nhuốm chấm chấm đỏ tươi, nhìn rất chói mắt.</p>
<p>Hắn và Lãnh Như Băng võ công vốn dĩ không phân cao thấp, nhưng cộng thêm những binh lính không ngừng xông đến, Lãnh Như Tuyết dần dần rơi thế hạ phong, bất cẩn bị một kiếm của Lãnh Như Băng quệt qua, nhất thời ở bụng rách ra một vết thương, máu tươi phút chốc trào ra, nhuốm đỏ cả một mảng áo bào của hắn.</p>
<p>Ưu Vô Song trốn ở chỗ tối nhìn thấy Lãnh Như Tuyết bị thương, trong lòng thầm lo lắng, nàng cơ hồ không khống chế được mình, muốn xông ra ngoài, nhưng thân ảnh nàng vừa mới cử động, đã bị người kéo lại, tiếng nói kinh hoảng của Trương ma ma vang lên bên tai: “vương phi, đừng!”</p>
<p>Ưu Vô Song trong lòng lo lắng, nhưng Trương ma ma tuy nhìn có vẻ tuổi cao, nhưng sức lực ở tay lại lớn kinh người, nàng vùng vẫy không thoát, lòng càng nóng như lửa đốt.</p>
<p>Mắt thấy tình cảnh trước mắt ngày càng nguy kịch, vòng vây bị bao vây ngày càng nhỏ, trong lúc Lãnh Như Tuyết và Lãnh Như Phong sắp không trụ được, đột nhiên ngoài cửa thất vương phủ tràn vào lượng lớn quan binh, người dẫn đầu lớn tiếng quát: “dừng tay!”</p>
<p>Nhìn thấy người đến là ai, Ưu Vô Song mới thở phào, bởi vì người đến không phải ai khác mà chính là thị vệ thân cận của Lãnh Như Tuyết, Ngạo Phong.</p>
<p>Người theo sau lưng Ngạo Phong cơ hồ đứng đầy cả vườn, khống chế toàn bộ người Lãnh Như Băng đưa đến.</p>
<p>Lãnh Như Băng nhìn thấy sự xuất hiện của Ngạo Phong, sắc mặt bỗng chốc tái xanh, hắn ta thuận tay huơ ra một kiếm, sau đó nhảy ra ngoài, hai mắt nhìn chằm chằm lão thái giám đứng bên canh Ngạo Phong, hàn giọng nói: “Diệp công công, ngươi vậy là có ý gì?”</p>
<p>Thái giám gọi là Diệp công công kia hiển nhiên cũng biết Lãnh Như Băng, chỉ thấy ông ta không nóng không lạnh mỉm cười, nói: “lão nô tham kiến thái tử gia và các vương gia!”</p>
<p>Dứt lời, cười với Lãnh Như Băng nói: “thái tử gia không cần tức giận, nô tài là phụng ý chỉ của hoàng thượng đến đây tuyên chỉ!”</p>
<p>Nói rồi, ông ta mặc kệ sắc mặt khó coi đó của Lãnh Như Băng, thần thái tự nhiên mở thánh chỉ trong tay ra, cao giọng nói: “Lãnh Như Băng tiếp chỉ!”</p>
<p>Ánh mắt Lãnh Như Băng thoáng qua tia tức giận, nhưng dưới con mắt nhiều người, hắn ta không thể không qùy xuống.</p>
<p>Nhìn thấy Lãnh Như Băng quỳ xuống tiếp chỉ, Diệp công công mới tiếp tục tuyên: “phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết. Đương kim thái tử Lãnh Như Băng tự ý điều binh mã vào kinh thành, có tâm đoạt quyền mưu vị, vì vậy nên trút phế ngôi vị thái tử, giao trả binh quyền trong tay, khâm thử!”</p>
<p>Tuyên xong, Diệp công công mỉm cười nói: “Lãnh Như Băng, tiếp chỉ đi!”</p>
<p>Tuy nhiên sắc mặt Lãnh Như Băng tái xanh, hai tay siết chặt với nhau, trán nổi gân xanh, hắn ta không nhận thánh chỉ trên tay Diệp công công mà ánh mắt phóng ra tia sát khí, đột nhiên ra tay nhanh như điện chớp, một chưởng vỗ về phía Diệp công công trước mặt hắn ta.</p>
<p><strong>Chương 290: sự tuyệt vọng của Lãnh Như Băng</strong></p>
<p>Diệp công công không phòng bị, bị Lãnh Như Băng một chưởng đánh trúng, nhất thời bị đánh bay đi, sau đó ngã mạnh xuống đất, miệng phun mấy ngụm máu tươi, sắc mặt trắng như giấy, nhìn không sống nổi.</p>
<p>Mọi người không ngờ Lãnh Như Băng dám trước mặt nhiều người hạ độc thủ với Diệp công công, bất giác toàn bộ sững sốt, nhưng mà rất nhanh đã nhanh chóng vây quanh Lãnh Như Băng.</p>
<p>Lãnh Như Tuyết thân mang trọng thương, dùng thanh kiếm trong tay trụ dưới đất, miễn cưỡng đứng dậy, nhưng sắc mặt trắng bệch của hắn đã bán đứng hắn, hiển nhiên hắn vì mất nhiều máu nên cơ thể đã bắt đầu yếu đi.</p>
<p>Thấy Ngạo Phong đến, tình thế được xoay chuyển, Ưu Vô Song cũng không quan tâm gì nữa, ra sức vùng khỏi tay Trương ma ma, nhanh chóng chạy về phía Lãnh Như Tuyết, gọi: “Lãnh Như Tuyết, ngươi sao rồi?”</p>
<p>Xung quanh đứng đầy binh lính, Ưu Vô Song một nữ tử đột nhiên chạy ra, nhìn rất chói mắt, ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người nàng.</p>
<p>Tuy nhiên, Ưu Vô Song hoàn toàn không để tâm, nàng nhanh chóng đi về phía Lãnh Như Tuyết, hai tay dìu hắn, lo lắng hỏi: “ngươi không sao chứ?”</p>
<p>Lãnh Như Tuyết thấy Ưu Vô Song đột nhiên chạy ra, ánh mắt thoáng qua tia vô nại, nói: “Song Nhi, nàng mau trở về đi, đừng ra đây!”</p>
<p>Ưu Vô Song đối với lời của hắn tựa như không nghe thấy, chỉ thấy nàng dùng sức xé rách váy của mình, sau đó tay chân nhanh nhẹn băng bó vết thương cho Lãnh Như Tuyết, nhưng vết thương ở bụng Lãnh Như Tuyết thật sự quá sâu,  nàng mới băng vào, máu đã thấm qua.</p>
<p>Điều này càng khiến Ưu Vô Song lo lắng, chỉ thấy vết thương vẫn không ngừng chảy máu, nàng bất giác lo lắng nói: “làm sao đây? Lãnh Như Tuyết, máu không ngừng được.”</p>
<p>Và chính trong lúc Ưu Vô Song vì vết thương không ngừng được máu của Lãnh Như Tuyết mà lo lắng, thì lại không nhìn thấy, khi Lãnh Như Băng nhìn thấy nàng xuất hiện, sự tuyệt vọng lộ ra trong ánh mắt, và sự tuyệt vọng ấy khi nhìn thấy nàng băng bó vết thương cho Lãnh Như Tuyết, dần dần đã biến thành điên cuồng.</p>
<p>Và thần sắc của hắn ta, lại hoàn toàn rơi vào ánh mắt của Lãnh Như Phong, Lãnh Như Phong dùng ánh mắt có chút lo lắng nhìn Ưu Vô Song đang vùi đầu băng bó cho Lãnh Như Tuyết, sau đó nhanh chân nhảy sang phía Diệp công công ngã dưới đất nằm bất động.</p>
<p>Hắn ta khụy xuống, đưa tay lên mũi dò thử hơi thở của Diệp công công, sau đó từ từ đứng dậy, lạnh lùng nhìn Lãnh Như Băng, lớn tiếng quát: “Lãnh Như Băng, ngươi dám giết người truyền thánh chỉ trước mặt nhiều người?”</p>
<p>Ánh mắt Lãnh Như Băng đầy sát ý nồng nặc, hắn ta lạnh lùng nhìn xung quanh, sau đó cười lớn mấy tiếng, nhìn Lãnh Như Tuyết căm hận nói: “hay cho một diệu kế, hay cho thủ đoạn cay độc! Lãnh Như Tuyết, bổn thái tử thật là đánh giá thấp ngươi!”</p>
<p>Dứt lời, hắn ta lạnh lùng cười vài tiếng, tiếng nói đột nhiên chuyển qua lạnh lùng: “Lãnh Như Tuyết, ngươi cho rằng tên cẩu nô tài tới giả truyền thánh chỉ là có thể bắt được ta sao?”</p>
<p>Sắc mặt Lãnh Như Tuyết trắng bệch, người vẫn đứng thẳng, hắn nhìn Lãnh Như Băng mặt đầy sát khí, lạnh lùng nói: “Lãnh Như Băng, đây là thánh chỉ thật hay giả, trong lòng ngươi tự biết! Ngươi cho rằng ngươi gạt được tất cả mọi người đem binh lực trong tay toàn bộ thầm điều vào kinh thành thì phụ hoàng không biết sao? Nếu như là vậy, phụ hoàng sao lại giao binh phù cho ta?”</p>
<p>Nói rồi, Lãnh Như Tuyết từ từ lấy từ trong người ra miếng kim bài Ưu Vô Song đưa cho hắn.</p>
<p>Nhìn miếng kim bài trong tay Lãnh Như Tuyết, ánh mắt Lãnh Như Băng chứa sự không dám tin, qua một lúc lâu, hắn ta đột nhiên điên cuồng cười lớn tiếng, hai mắt hắn ta đỏ ngầu, căm hận trừng Lãnh Như Tuyết, dung mạo vốn dĩ tuấn mĩ phút chốc trở nên nhăn nhó đáng sợ.</p>
<p>Cười điên cuồng một lúc, mới lạnh lùng nói: “thì ra là vậy, ha ha phụ hoàng quả nhiên là diệu kế!”</p>
<p>Lãnh Như Phong thấy thần sắc điên cuồng của Lãnh Như Băng, trong lòng nhất thời bất an, bất giác lớn tiếng quát: “bắt lấy!”</p>
<p>Thị vệ nghe thấy phân phó của Lãnh Như Phong, bỗng chốc xông về phía Lãnh Như Băng.</p>
<p>Còn thị vệ bên cạnh Lãnh Như Băng đa phần đã bị quan binh Ngạo Phong đưa đến khống chế, chỉ còn vài người, cũng bị thương không nhẹ, nhưng dù là như vậy, họ vẫn ngăn trước mặt Lãnh Như Tuyết. Đánh nhau với thị vệ định bắt lấy Lãnh Như Băng.</p>
<p>Còn Lãnh Như Băng tựa như không nhìn thấy những thị vệ không ngừng xông về phía hắn ta ấy, chỉ thấy hắn ta hai mắt nhìn chằm chằm Ưu Vô Song, đột nhiên cực kì thê lương gọi: “Ưu Vô Song, trong lòng nàng từng có ta không? Tất cả những gì trong đêm tuyết năm năm trước là cái gì chứ?”</p>
<p>Tiếng gọi của hắn ta nghe cưc kì thê lương, thậm chí mang tuyệt vọng tột đỉnh, hai mắt nhìn chằm chằm Ưu Vô Song.</p>
<p>Ưu Vô Song nghe thấy câu này của hắn ta, người khẽ sững sờ, nàng ngừng hành động, quay đầu nhìn Lãnh Như Băng bị đám người vây ở giữa, gặp phải ánh mắt đầy tuyệt vọng của hắn ta, lòng nàng cư nhiên khẽ chua xót.</p>
<p>Một cơn cay cay, cư nhiên phút chốc trào dâng ra khóe mắt.</p>
<p>Lãnh Như Băng, người nam nhân cao ngạo, mỗi lần hắn ta xuất hiện trước mặt nàng đều là thần thái phi dương, lúc này nhìn hắn cư nhiên khiến người khác chua xót đến vậy.</p>
<p>Nhìn sự tuyệt vọng trong mắt hắn ta, còn có chút tia hy vọng ấy, Ưu Vô Song đột nhiên cảm thấy lòng phảng phất như bị gì đó đè phải, cùng hắn nhìn nhau một lúc lâu, mới nghẹn ngào nói: “Lãnh Như Băng, ngươi hà tất như vậy? Ưu Vô Song chỉ là một tục nhân, không đáng để ngươi đối đãi như vậy! Đêm tuyết năm năm trước ấy, Ưu Vô Song sớm đã quên rồi, ngươi hà tất phải canh cánh trong lòng như vậy?”</p>
<p>Nghe thấy lời của Ưu Vô Song, tia sáng trong mắt Lãnh Như Băng từng chút từng chút tối dần, bỗng chốc phảng phất như mất đi linh hồn, dung mạo tuấn mĩ của hắn ta u tối, một luồn tuyệt vọng nồng nặc phảng phát như phút chốc ập xuống bao vây lấy hắn ta, khiến hắn nhìn rất tuyệt vọng, khiến người khác chua xót.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/tuyetphiphi.wordpress.com/1542/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=tuyetphiphi.wordpress.com&amp;blog=23301682&amp;post=1542&amp;subd=tuyetphiphi&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://tuyetphiphi.wordpress.com/2012/01/18/v%c6%b0%c6%a1ng-phi-cu%cc%89a-ba%cc%a3o-v%c6%b0%c6%a1ng-ch%c6%b0%c6%a1ng-286-290/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>25</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/503c81fec7b87331cfd88fac069ea5b4?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">blueangeloftheheaven</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>
